|
DC&PT -
Thời Sự 2009
THƯ
NGỎ của nhà văn Bùi Minh Quốc
gửi
ông Tổng biên tập báo Văn nghệ
Đà Lạt ngày 04.11.1009
Kính gửi anh Nguyễn Trí
Huân, Phó chủ tịch Hội Nhà văn, Tổng biên tập báo Văn Nghệ
Sau khi đọc bài ký “Bauxit
và… những điều khác” của tác giả Lã Thanh Tùng trên báo Văn nghệ
ngày 31.10.2009, tôi thấy cần phải viết thư ngỏ này gửi đến anh.
Qua việc thuật lại (trung
thực đến đâu thì còn phải kiểm chứng) tình hình ở công trường khai thác bô-xit
Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắc Nông), Lã Thanh Tùng biểu thị lập trường
biện minh cho chủ trương khai thác bô-xit Tây Nguyên, đồng thời buông lời
giễu cợt và xúc phạm những người phản biện.
Đoạn cuối bài, Lã Thanh
Tùng viết :
“Nhiều
người biết chúng tôi vừa đi Bauxit về, đều lắc đầu lè lưỡi. Lạ thế, ai
cũng nói những điều nặng nhọc, thậm chí mấy chị em trong văn phòng 43 Đồng
Khởi còn băn khoăn: “liệu viết ra độc giả có hiểu cho không ?”. Trong một
cuộc nhậu, một Kiến trúc sư gạo cội đã tới tấp phủ đầu chúng tôi, rồi khẳng
định như đinh đóng cột về sự trả giá của các dự án phá nát Tây Nguyên,
không cho ai kịp nói gì, đến mức nhà thơ Nguyễn Duy cũng phải phì cười.
Nhưng khi hỏi kỹ ra thì hóa họ chưa từng đến đó, chưa từng nghiên cứu kỹ,
mà chỉ “nghe nói vậy”. Vâng, tuy khá đông, nhưng đầy cảm tính. Và tôi cảm
thấy phía sau sự e dè của những người chín chắn cũng như đang còn một cái
gì đó khó cắt nghĩa. Phải chăng vì xã hội còn nhiều bê bối chưa được làm
rõ, đây đó còn những khuất tất chưa được giải minh, nên người dân có lúc
bức xúc mất lòng tin, nhìn đâu cũng thấy tiêu cực? Phải chăng những người
phản biện cũng vì quá hăng hái, thừa sốt sắng mà dẫn đến thái độ nóng vội,
chủ quan, chẳng những rất dễ tự mắc vào cái bẫy ngụy biện của chính mình
theo kiểu lộng giả thành chân, mà còn khiến công chúng bình dân cảm thấy
khó xử, e ngại không muốn “dây vào””
Trước hết, tôi đề nghị anh Nguyễn Trí Huân xác nhận cho độc giả
biết rõ điều sau đây: có phải Lã Thanh Tùng là cán bộ trong biên chế của
báo Văn nghệ, viết theo sự phân công của Tổng biên tập, thể hiện
lập trường của cá nhân tác giả cũng đồng thời là lập trường của Tổng biên
tập và của tờ báo ? Có phải thế không ?
Tôi viết cho anh Nguyễn
Trí Huân với tư cách tôi là một trong hàng mấy ngàn người ký tên phản biện
phản đối chủ trương khai thác bô-xit Tây Nguyên. Tôi cũng viết cho anh với
tư cách là một hội viên Hội Nhà văn, một bạn chiến đấu cùng chiến trường
cũ, một đảng viên cùng sinh hoạt chi bộ cũ.
Hẳn anh Huân không thể
không biết, đối với chủ trương khai thác bô-xít Tây Nguyên, đã có một cuộc
phản biện, phản đối ôn hòa, trầm tĩnh, kiên quyết và rộng lớn chưa từng
thấy, được khởi phát từ 3 bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp với sự tiếp
nối đầy tâm huyết và trách nhiệm của lão thành cách mạng Thiếu tướng Nguyễn
Trọng Vĩnh cùng các tướng lĩnh quân đội, công an. Giới trí thức đã cất
lên tiếng nói trung thực khẳng khái ôn tồn của mình qua bản kiến nghị do
các nhà văn nhà giáo Nguyễn Huệ Chi (Hà Nội), Phạm Toàn (Hà Nội), Nguyễn
Thế Hùng (Đà Nẵng) khởi xướng, chỉ trong thời gian ngắn đã có hàng mấy
ngàn người thuộc mọi tầng lớp mọi thành phần trên mọi miền đất nước và ở
nước ngoài tham gia ký tên. Không ít các nhà văn
quen biết của Hội ta đã tham gia ký tên. Đáng chú ý là có cả các cán bộ
đương chức, các đảng viên đang sinh hoạt đảng đã tự bứt phá khỏi những vướng
víu hữu hình và vô hình để đặt bút ký tên vào một văn bản vì nước vì dân.
Trang mạng BAUXITEVIETNAM.INFO trong mấy tháng đã có hơn mười ba
triệu lượt người mở đọc.
Đấy, những con người như
thế đang phải chịu cảnh Lã Thanh Tùng dùng báo Văn nghệ do cựu
chiến binh Nguyễn Trí Huân làm Tổng biên tập buông lời miệt thị: “vì quá hăng hái, thừa sốt sắng mà dẫn
đến thái độ nóng vội, chủ quan, chẳng những rất dễ tự mắc vào cái bẫy ngụy
biện của chính mình theo kiểu lộng giả thành chân, mà còn khiến công chúng
bình dân cảm thấy khó xử, e ngại không muốn “dây vào””.
Tôi muốn lưu ý Tổng biên tập
Nguyễn Trí Huân và tác giả Lã Thanh Tùng về ý kiến mới đây trên báo Sài
gòn Giải phóng của Ủy viên Bộ chính trị Trưởng ban Tuyên giáo trung
ương Tô Huy Rứa : “Thông tin hai chiều, tăng cường đối thoại, lắng nghe…”
Vậy hãy cố gắng “lắng nghe”
một đoạn ý kiến phản biện của tôi về chủ trương khai thác bô-xít Tây
Nguyên :
“TÔI HOAN NGHÊNH MỘT NỬA
THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG VÀ CỰC LỰC PHẢN ĐỐI NỬA KIA !
Một nửa mà tôi hoan nghênh
là hình ảnh Thủ tướng khi đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày
07.05.2009 đã nói với Đại tướng: “Chính phủ xin tiếp thu ý kiến của Đại tướng về dự án
bô-xít Tây Nguyên”.
Nửa kia mà tôi
cực lực phản đối là hình ảnh Thủ tướng trong cuộc tiếp xúc với cử tri Hải
Phòng ngày 09.05.2009 lại khẳng định: “đưa
ngành công nghiệp khai thác quặng bô-xít trở thành một ngành công nghiệp
lớn của đất nước; góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế-xã hội vùng Tây
Nguyên”, nghĩa là ngược hẳn với ý kiến Đại tướng mà 2 ngày trước Thủ
tướng vừa trịnh trọng tuyên bố tiếp thu.
Ý kiến của Đại
tướng là rất rõ ràng và dứt khoát, đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần: không
nên khai thác bô-xít Tây Nguyên. Đây là một ý kiến đúng; đúng với các kết
luận khoa học, đúng với chủ trương của Đảng trước đại hội 9, đúng với chủ
trương “hạn chế xuất khẩu tài nguyên thô” ghi trong báo cáo chính trị của
đại hội 9, và bao trùm lên tất cả là đúng với lòng dân, ý dân, chí dân,
bày tỏ bước đầu qua hàng ngàn chữ ký đã được gửi đến Quốc hội, Chính phủ,
và hàng nghìn người đang tiếp tục ký.
“Tiếp thu” nghĩa là chân
thành tiếp nhận nhằm thực hiện theo điều đúng, sửa chữa điều sai.
Thấy hiện ra một tình hình
ngược nhau giữa ý kiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – cũng là của đa số đảng
viên và nhân dân – với chủ trương của Bộ chính trị.
Chủ trương của Bộ chính trị hiển nhiên là sai, sai từ gốc, rất
nghiêm trọng, lại càng trở nên hết sức nghiêm trọng khi hợp tác với Trung
Quốc.
Trước đại hội 9, không có
chuyện bô-xít, vì, như Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nêu rõ, sau khi cân nhắc
kỹ ý kiến tư vấn của Chính phủ Liên Xô (lúc ấy là bạn chí thiết, luôn là
nước giúp đỡ lớn nhất cho Việt Nam và đang rất cần nhôm), ta không chủ
trương khai thác bô-xít ở Tây Nguyên.
Tại đại hội 9, chữ “bô-xít”
– mà nay đang vang lên nhức nhối hàng ngày hàng giờ trong lòng mỗi người
dân Việt – chỉ xuất hiện, có vẻ như thoáng qua, trong báo cáo kinh tế.
Còn trong báo cáo chính trị, một văn kiện quan trọng bao trùm, thì ghi rõ
“hạn chế xuất khẩu tài nguyên thô”. Các đại biểu đại hội Đảng lần thứ 9
khi biểu quyết thông qua các văn kiện, liệu có mấy người hiểu được ý
nghĩa tiềm ẩn của cái chữ “bô-xit” chìm lẫn giữa hàng loạt tên các tài
nguyên khác trong báo cáo kinh tế? Chắc là không có mấy người. Nhưng Bộ
chính trị, ít nhất là các Ủy viên chủ chốt trong Bộ chính trị thì hiểu. Và 8 tháng sau thì cái ý nghĩa tiềm ẩn ấy bắt đầu bộc
lộ khi chữ bô-xít xuất hiện trong thông cáo chung Nông Đức Mạnh – Giang
Trạch Dân ngày 03 tháng 12 năm 2001.
Tuy hai nước Việt – Trung
đã có quan hệ ngoại giao bình thường, nhưng thế lực bành trướng Bắc kinh
vẫn không ngừng xúc tiến chiến lược bao vây, xâm lấn, xâm nhập phá hoại
nhiều mặt nhằm kiềm chế, khống chế đi tới thôn tính đất nước ta.Trung Quốc
đại lục với Đài Loan tuy xung khắc nhau về chính trị nhưng lại đồng hành
trong chủ nghĩa bành trướng (gần đây Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu
tướng Lê Văn Cương, Kỹ sư Doãn Mạnh Dũng lại nhấn mạnh và nêu thêm những
cảnh báo cập nhật). Bộ chính trị biết rất rõ điều đó, thế thì tại sao Tổng
bí thư Nông Đức Mạnh lại tự tiện đem một nguồn tài nguyên quốc gia quan
trọng trên một địa bàn chiến lược hiểm yếu vào bậc nhất để hợp tác làm ăn
với thế lực ấy ? Khi ký thông cáo chung này, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đứng
trên lập trường chính trị nào? Lập trường Tổ Quốc trên hết, quyền dân
trên hết, hay lập trường ý thức hệ giai cấp là thống soái, Bộ chỉnh trị
là cơ quan quyền lực trùm lên đất nước; Quốc hội trong thực chất cũng chỉ
là cơ quan thừa hành của Bộ chính trị ?
Sau thông cáo
chung nêu trên, việc hợp tác với Trung Quốc khai thác bô-xít Tây Nguyên
đã được âm thầm xúc tiến theo qui trình lộn ngược một cách khuất tất, đến
khi lộ ra thì mọi người mới giật mình trước tình trạng mà đại biểu Quốc hội
Dương Trung Quốc gọi là “việc đã rồi”. Xin mời đọc lại những dòng tâm huyết gửi Bộ chính trị
của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ nước ta tại Trung Quốc từ
năm 1974 đến năm 1989: “… mãi đến gần đây được đọc thư của Đại tướng Võ Nguyên
Giáp và hàng trăm ý kiến không đồng tình của các nhà khoa học, cán bộ và
người dân ở khắp Bắc – Trung – Nam, tôi mới biết ta đồng ý cho Trung Quốc
khai thác bauxit ở Tây Nguyên. Nguy hiểm quá!”.
Tôi (BMQ) xin nhắc lại: “Nguy
hiểm quá !”!
(Có thể đọc toàn bài trên trannhuong.com,
diendan.org, viet-studies.info)
Đấy, ý kiến phản
biện của tôi là như thế, tôi yêu cầu Tổng biên tập Nguyễn Trí Huân đăng
lên báo Văn nghệ để tác giả Lã Thanh Tùng và tất cả mọi người
phân tích xem nó “đầy cảm tính”,“nóng vội chủ quan”, “ngụy biện” “lộng giả
thành chân” ở chỗ nào ?
Và cũng xin
đăng bài của các tác giả Vũ Ngọc Tiến, Nguyễn Chính, Lê Quốc Trinh, Cao
Tiến Đức góp ý với bài của Lã Thanh Tùng.
Nhưng trước hết,
theo đúng yêu cầu mà Ủy viên Bộ chính trị Trưởng ban tuyên giáo trung
ương Tô Huy Rứa nêu ra, tôi yêu cầu báo Văn nghệ (nhân tiện cũng
yêu cầu báo Nhân dân, báo Quân đội Nhân dân và tất cả
các báo) đăng 3 bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp kèm lời kêu gọi anh
chị em cựu chiến binh phân tích xem Võ Đại tướng có “đầy cảm tính” , “nóng
vội chủ quan” “ ngụy biện” “ lộng giả thành chân” như Lã Thanh tùng nhận
xét hay không ?.
Tôi cũng lưu ý Tổng biên tập
Nguyễn Trí Huân về ý kiến Tổng bí thư Nông Đức Mạnh phát biểu cả quyết tại
Quốc hội ngày 21.10.2009 : “Phải cấm bán tài nguyên thô ra nước ngoài”!
Phát biểu đó khiến tôi hy vọng là Tổng bí thư đang “tự xem lại mình” (cụm
từ của Ủy viên Bộ chính trị Nguyễn Minh Triết) để dần trở lại bám chắc lấy
chủ trương đúng đắn ghi rõ tại báo cáo chính trị của đại hội 9 mà vào thời
điểm tháng 12.2001 do mới nhậm chức, do chưa được chuẩn bị đúng mức trong
quyết sách ứng xử với thế lực bành trướng vừa là đối tác đáng gờm vừa là
đối thủ cáo già nên đã lỡ ghi chữ “bô-xít” vào thông cáo chung Nông Đức Mạnh
– Giang Trạch Dân gây nghi ngờ và lo lắng cho toàn Đảng toàn dân. Tôi
cũng hy vọng Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, qua việc “lắng nghe” các ý kiến
phản biện từ hàng ngàn người như vừa nêu sẽ đi tới chỗ dứt khoát tiếp thu
triệt để ý kiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tiếp thu một cách thành tâm
bằng cả con người mình chứ không phải chỉ nửa con người như Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng.
Bài của Lã Thanh Tùng với
những câu như “TKV đang rất an nhiên tự tại” xuất hiện đúng lúc Tổng giám
đốc Đoàn Văn Kiển của cái tập đoàn đầy tai tiếng đó sau mấy tháng bị Ủy
ban kiểm tra trung ương ra quyết định kỷ luật cảnh cáo (lần thứ 2) và kiến
nghị bên Chính phủ cách chức thì không những không bị cách chức mà lại nhận
được quyết định cho nghỉ hưu sớm. Không cần tinh ý gì lắm cũng thấy ngay
Lã Thanh Tùng viết như thế và Tổng biên tập Nguyễn Trí Huân cho đăng là
vô tình hoặc cố ý phò trợ cho thái độ thách thức trước kiến nghị của cơ
quan kiểm tra tối cao của Đảng.
Một lần nữa, tôi yêu cầu Tổng
biên tập Nguyễn Trí Huân thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ủy viên Bộ chính trị
Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Tô Huy Rứa : “Thông tin hai chiều, tăng
cường đối thoại, lắng nghe…” , hãy cho đăng ngay trên số báo sớm nhất 3 bức
thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp yêu cầu ngừng khai thác bô-xít Tây
Nguyên và bài của các tác giả khác về vấn đề hết sức hệ trọng này.
BÙI MINH QUỐC
HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
Trích: BauxiteVietnam
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ &
Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|