|
|
DC&PT - Thời
Sự 2009
Chống
diễn biến hoà bình
của chủ nghĩa bành trướng hiện đại Trung Quốc
Bùi
Minh Quốc
Trân trọng gửi nhà văn-chiến sĩ Nguyễn Khắc Phục từng chiến đấu trên
chiến trường Khu 5 cũ đang tiếp tục can đảm chiến đấu chống bành trướng,
cùng toàn thể các đồng nghiệp, các cán bộ đảng viên và các bạn đọc quan
tâm đến dân sự quốc sự.Kính nhờ báo Văn Nghệ, báo Nhân Dân,
báo Người Đại Biểu Nhân Dân cùng tất cả các đài, báo trong ngoài
nước và trên mạng internet công bố giùm.
Đúng ra đối với đất nước ta, chủ nghĩa bành trướng
hiện đại Trung Quốc đã có cả “diễn biến vũ trang” lúc rộ lên, lúc âm thầm
nhỏ lẻ, và trong cái im ắng của những năm tháng bình yên thì kẻ thù nguy
hiểm truyền kiếp phương bắc vẫn không ngừng chuẩn bị cho “diễn biến vũ
trang”, nhưng dưới đây xin chỉ tập trung nói về diễn biến hòa bình.
Lâu nay khi nói đến “chống diễn biến hòa bình” chúng ta thường chỉ chú ý
nhìn về phía Tây, phía các nước đế quốc thù địch cũ. Thế là chệch hướng
rất tai hại, là mất cảnh giác rất nghiêm trọng, một sự mất cảnh giác
chiến lược.
Hãy cùng nhau đọc lại một đoạn hồi ký của bậc lão thành cách mạng Hoàng
Tùng, nguyên Bí thư trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương:
“Mùa thu năm
1950, Trung Quốc phái hai đoàn cố vấn sang Việt Nam. Một đoàn chính trị
do La Quý Ba làm Tổng cố vấn. La Quý Ba trước là bí thư của Mao, bí thư
Sơn Tây. Ông này là người nghiêm chỉnh, phục Mao Trạch Đông như một ông
thánh. Ông là người tin cẩn của Mao. Còn Tổng cố vấn về quân sự là Vi
Quốc Thanh. Đoàn cố vấn quân sự đông hơn, vì nó có đủ cả các bộ máy của
quân sự. Ta không hiểu thâm ý của Trung Quốc là muốn sửa ta. Họ sang để
giới thiệu kinh nghiệm Trung Quốc, lý luận Mao Trạch Đông, lý luận quân
sự, tổ chức quân đội. Việc đầu tiên là họ sửa đổi đã. Họ sửa cả Đảng
trong quân đội cho nên mới lập ra chức chính ủy. Trước, ta chỉ có chính
trị viên. Cũng là chính trị cả nhưng có khác nhau về chức năng. Chính ủy
là người bao trùm lên Tư lệnh, chứ không phải Tư lệnh là người quyết
định. Lập ra Chính ủy là để xác định vị trí của Đảng, mà việc đầu tiên là
nhằm vào ông Giáp. Vì ông Giáp xuất thân từ trí thức, năm 1950 mới có 10
tuổi Đảng, mặc dù ông tham gia cách mạng từ những năm 1930, nhưng ông
hoạt động bị bắt rồi lại đi học mãi đến năm 1940 mới được Bác kết nạp vào
Đảng, theo Trung Quốc ông là một trí thức xuất thân không phải công nông,
mà để ông nắm quân sự thì không ổn. Đặt ra những Chính ủy để phụ trách
Đảng trong quân đội. Có người đưa cho đoàn cố vấn một danh sách cán bộ
trong quân đội xuất thân gia đình không phải là công nông định để gạt ra
khỏi quân đội. Ai đưa danh sách này cho đoàn cố vấn? Tôi ngờ rằng đó là
một người trong quân đội (…). Ông Giáp mới đưa danh sách đó cho Bác, Bác
bảo đốt ngay đi, thay bằng ấy người thì quân đội không còn cán bộ…”.
Đoạn vừa trích dẫn trên là rút từ một bản photo chuyền
tay nhiều năm nay trong các lão thành cách mạng, các cựu chiến binh và
các nhà nghiên cứu, tôi nêu ra để bạn đọc tham khảo khi đối chiếu với
thực tế lịch sử trước và sau năm 1950. Phần tôi thì tôi tin những điều
ông Hoàng Tùng kể là có thật; cũng như nhà văn Nguyễn Khải viết Đi
tìm cái tôi đã mất, bậc lão thành Hoàng Tùng tự buộc mình phải
nói với mọi người những sự thật quan thiết đến vận mệnh dân tộc để đáp
ứng nhu cầu tâm linh của một người cao tuổi đã sắp về cõi.
Qua vụ việc ông Hoàng Tùng kể, ta thấy cái đòn “diễn biến hòa bình” của
Trung Quốc trước hết nhằm vào quân đội ta (hãy nhớ đến luận điểm “súng đẻ
ra chính quyền, súng chỉ huy Đảng” của Mao Trạch Đông), nhằm vào từ người
đứng đầu là Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp cho đến hàng loạt sĩ
quan trung cao cấp, và đòn này được sự hưởng ứng (hay tiếp tay?) ngay từ
trong nội bộ ta. May mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã lẳng lặng dẹp khéo ngón
đòn ấy, không thì chúng ta không thể có được Điện Biên Phủ.
Nhưng đến Cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức với cả một hệ thống cố
vấn Trung Quốc từ trung ương tới địa phương kèm sát các đoàn ủy của ta
thì mưu đồ nham hiểm bất thành nêu trên đã thành công ở qui mô chưa từng
thấy, dưới một hình thái bi thảm chưa từng thấy: Đảng ta tự đưa mình vào
cảnh dùng tay nọ chặt tay kia. Hàng nghìn cán bộ đảng viên, hầu hết là
những người tận tụy nhất, trung kiên nhất, hy sinh nhất, những người con
ưu tú nhất của Đảng, của dân tộc bị giết, bị hành hạ, tù đầy, số sống sót
thì bị vô hiệu hóa. Hàng vạn người dân lương thiện, trong đó nhiều người
là ân nhân của cách mạng và kháng chiến cũng chịu cảnh tương tự. Tổn thất
này vượt ngàn lần so với những tổn thất do thực dân đế quốc gây ra, cùng
những hệ lụy tai hại dai dẳng về mọi mặt, nhất là về chính trị và văn
hóa.
Nói cho chính xác thì qua vụ cải cách ruộng đất
và chỉnh đốn tổ chức, Đảng ta đã rơi vào cảnh tự chặt đứt dưới chân mình
những cội rễ dân tộc mà từ đó Đảng được sinh ra. Đường lối giai cấp trong công tác cán bộ chính thức
xác lập, đưa hàng vạn nông dân thất học vốn hiền lành chất phác nhưng
được bồi dưỡng để nói điêu, tố điêu rất giỏi, thoắt cái đã trở thành cán
bộ cốt cán. Khối đại đoàn kết toàn dân chỉ còn là hình thức, Mặt Trận trở
thành nơi trình diễn sự đoàn kết bề ngoài, bên trong là “đoàn kết” kiểu
chơi cha thiên hạ.
Giáo sư Phan Ngọc trong bài “Những suy nghĩ ban đầu về vấn đề học thuyết
Hồ Chí Minh” cho biết một chi tiết quan trọng trong lịch sử Đảng bấy lâu
bị bưng bít:
“…khi anh Đào
Duy Dếnh tức Đào Phan Bí thư thành ủy Hà Nội bị bắt vào tù, anh tuyên
truyền đường lối Việt Minh cho anh em cộng sản trong nhà tù Sơn La thì
mọi người đều tán thành, nhưng có một người nói: “Có một Nguyễn Ái Quốc
chứ mười Nguyễn Ái Quốc mà đi theo con đường ấy cũng thất bại”. Người
đó là Lê Đức Thọ”(trang 9 tạp chí Biển và Bờ, tháng 5.2008).
“Con đường ấy” mà Lê Đức Thọ bài bác chính là con
đường do Nguyễn Ái Quốc vạch ra, là đường lối Việt Minh – đường lối đoàn
kết toàn dân đánh Pháp đuổi Nhật được quyết định tại hội nghị ban chấp
hành trung ương Đảng lần thứ 8 tháng 5 năm 1941.
Nhà cách mạng lão thành Nguyễn Hữu Đang lúc sinh thời, từng kể với nhà
thơ Phùng Quán và người viết bài này (tại chòi ngắm sóng của anh Phùng
Quán): Hồi ở Việt Bắc, có thời gian sức khỏe yếu, ông được cho đi nghỉ
dưỡng. Phụ trách cơ sở nghỉ dưỡng là một cán bộ cao cấp nhưng có tính hay
nói tục (sau này lên tới cấp tướng, ở trong trung ương nhiều khóa nhưng
vẫn hay văng tục). Một buổi tối ngồi quây quần trò chuyện, khi đề tài
chuyển đến vấn đề đoàn kết dân tộc, đoàn kết tất cả những người yêu nước
không phân biệt giai cấp, thì cái vị hay văng tục kia bật ra một câu
khiến ông nhớ đời: “nói thế chứ đoàn kết thế đéo nào được!” (xin
phép bạn đọc tôi ghi nguyên si cái từ văng tục của vị kia đúng như cụ
Nguyễn Hữu Đang đã kể)
Thế lực bành trướng trong giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc dễ dàng
nhận ra: từ khá sớm, trong đầu óc không ít cán bộ nòng cốt cao cấp của
Đảng ta luôn có một mảnh đất mầu mỡ để gieo và thúc cho bốc nhanh những
mầm mống giai cấp chủ nghĩa dù tạm thời bị xẹp xuống sau thất bại của Xô
viết Nghệ Tĩnh nhưng sẽ sẵn sàng mọc dậy khi có cơ hội. Đấy chính là bàn
đạp êm ái và đắc dụng nhất cho những bước chân bành trướng mà tất cả các
thế lực bành trướng cổ truyền phương bắc chưa hề có được.
Sau cải cách ruộng đất, ủy viên bộ chính trị Lê Đức Thọ làm trưởng ban Tổ
chức trung ương, nắm quyền về cấu trúc, xây dựng tổ chức và sắp đặt nhân
sự trong toàn Đảng. Nắm tổ chức, nắm nhân sự là nắm thực quyền hầu như
toàn quyền rồi còn gì! Xin hãy nhớ, Lê Đức Thọ nắm tổ chức (có thời gian
còn nắm luôn cả tư tưởng) mấy chục năm liên tục cho tới 1986.
Hãy cùng nhau đọc lại những trang hồi ký của nhà cách mạng lão thành
Nguyễn Văn Trấn ghi lời kể của ủy viên trung ương Đảng Bùi Công Trừng về
hành xử của Lê Đức Thọ trong hội nghị trung ương lần thứ 9, năm 1963;
nhân vật đầy quyền uy này ngang nhiên chặn lời cả cụ Hồ - “Bác phải để
cho anh em người ta nói chứ!” - và lúc giải lao, Lê Đức Thọ cầm thuốc
lá đi mời người này người nọ vừa làm ra vẻ “gần gũi” vừa để “chiếu
tướng”. Sau hội nghị, lập trường chính trị của Đảng ta ngả hẳn sang lập
trường của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, hữu nghị với Liên Xô chỉ là bề ngoài
để có vũ khí đánh Mỹ, bên trong là theo Trung Quốc chống Liên Xô kịch
liệt. Xảy ra cái gọi là “Vụ án xét lại chống Đảng” do Lê Đức Thọ
làm trưởng ban chuyên án, được phong (hoặc tự phong) là “tư lệnh đánh xét
lại”, mà sau này nhà ngoại giao Nguyễn Khắc Huỳnh trong hồi ký của mình
nhận xét rằng đó chỉ là thủ đoạn nham hiểm dựng ra vụ án nhằm thanh toán
các đồng chí thật sự tài đức để thoán đoạt quyền bính. Hàng trăm cán bộ
sĩ quan trung cao cấp trong và ngoài quân đội cùng gia đình họ bị tù đày,
hành hạ triền miên, có người đã chết trong tù, về sau các nạn nhân kể
rằng mọi cuộc thẩm vấn đều cố gán ép để họ khai một điều gì đó dính líu
đến đại tướng Võ Nguyên Giáp nhưng không ai khai cả vì chẳng có gì để
khai (Xin lưu ý: đại tướng Võ Nguyên Giáp một lần nữa lại là đích nhắm
của các âm mưu đen tối, và cũng xin lưu ý: vụ việc xảy ra khi ta sắp phải
đối đầu trực tiếp với Mỹ, còn Trung Quốc âm thầm chuẩn bị bắt tay với Mỹ
và nắm Pôn-pốt thủ lĩnh Khơ-me Đỏ).
- Có bao giờ âm mưu và thủ đoạn diễn biến hòa bình của phương Tây và của
các thế lực bành trướng cổ truyền Trung Quốc đạt kết quả to tát như thế
chưa?
- Chưa.
Bởi vì phương Tây và các thế lực bành trướng cổ truyền Trung Quốc không
có được mối quan hệ giữa hai “Đảng anh em” cầm quyền trên hai đất nước
xung đột lâu đời về lợi ích quốc gia. Tính chất đặc biệt nguy hiểm trong
âm mưu và thủ đoạn “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa bành trướng hiện
đại Trung Quốc đối với nước ta chính là ở đấy: bành trướng thông qua mối quan hệ giữa hai Đảng cầm quyền. Và tính chất đặc biệt nguy hiểm này chưa bao
giờ được đề cập, được làm rõ trong công tác lý luận và tư tưởng, thậm chí
còn cố tình lờ đi. Chính nhờ mối quan hệ giữa hai Đảng mà bọn Trần Ích
Tắc, bọn Lê Chiêu Thống hiện đại thẻ-đỏ-tim-đen mới ẩn náu lâu đến thế,
sâu đến thế trong bộ máy cầm quyền, và bọn này đã từ trong bóng tối ung
dung thực hiện mọi âm mưu và thủ đoạn “diễn biến hòa bình” một cách
“chính thống”. Chưa hề có một cuộc kiểm điểm đến nơi đến chốn về công tác
tổ chức công tác cán bộ và công tác tư tưởng, những khâu có tính quyết
định, là nguyên nhân của nguyên nhân mọi thành công và mọi sai lầm, nhất
là những sai lầm dẫn đến tội ác (xảy ra ngay trong Đảng và ngoài xã hội)
trước và sau khi có đổi mới (1986). Công tác bảo vệ chính trị nội bộ
(trước kia gọi là bảo vệ Đảng) cũng chưa hề cho toàn Đảng toàn dân thấy
tình hình thế lực bành trướng cài cấy người của chúng vào nội bộ ta như
thế nào và ta đã đối phó ra sao, chỉ thấy những sai lầm chính trị mang
tính hồ đồ rất có hại cho khối đại đoàn kết toàn dân và có lợi cho kẻ
địch bành trướng như đẩy người Hoa về nước trong đó có rất nhiều bà con
đã đóng góp của cải xương máu cho cách mạng Việt Nam, loại ra ngoài tổ
chức hoặc vô hiệu hóa rất nhiều đảng viên người Hoa hoặc gốc Hoa từng chiến
đấu vào sinh ra tử, dâng hiến cuộc đời cho Tổ Quốc Việt Nam và cách mạng
Việt Nam như một con dân đất Việt. Sau sự hồ đồ đó lại là một trạng thái
như thể không còn tên địch nào của thế lực bành trướng cài cắm trong nội
bộ ta nữa.
Hãy cùng nhau mở lại báo Tuổi Trẻ ngày 27.4.2008 để đọc trên trang
nhất một đoạn trong bài “Trị “chạy” chức” của nguyên Phó ban Tổ chức
trung ương phụ trách Công tác bảo vệ Chính trị nội bộ Nguyễn Đình Hương:
“Vụ chạy chức ở
Cà Mau không phải cá biệt, có thể nói cái sự “chạy” thì nơi nào cũng có,
cấp nào cũng có, trung ương cũng có, tỉnh có, huyện có, các bộ ngành đều
có…” ( ) “và chạy ở mức 100 triệu đồng chưa là cái gì, tôi biết có những
trường hợp “chạy” lớn hơn nhiều”( ) “Chừng nào công tác cán bộ vẫn do một
người hoặc một nhóm người quyết định mà người dân “chẳng biết đâu mà
lần”, nạn “chạy chức, chạy quyền” sẽ vẫn còn đất sống”.
Có phải tình trạng “công tác cán bộ vẫn do một người
hoặc một nhóm người quyết định” chính là tình trạng cố hữu từ thời trưởng
ban Lê Đức Thọ chưa bao giờ được kiểm điểm làm rõ nên kéo dài suốt cho
đến nay? Với một tình hình như thế, lấy gì đảm bảo kẻ địch bành trướng
không cài cấy ngày càng sâu và ngày càng cao lực lượng của chúng trong
nội bộ ta? Những vụ việc nghiêm trọng về gian lận đảng tịch và nhiều vấn
đề nghiêm trọng khác của các đảng viên cao cấp Lê Đức Anh, Nguyễn Khoa
Điềm, rồi vụ T4, vụ Tổng cục 2 hoạt động phá hoại có hệ thống kéo dài
v.v… bị các lão thành cách mạng tố cáo và đòi hỏi phải giải quyết rốt ráo
bao năm nay vẫn chưa xử lý rành mạch có liên quan gì đến những yếu kém,
sự chệch hướng hoặc cố ý chệch hướng và buông lỏng trong công tác bảo vệ
chính trị nội bộ?
Gần đây, tại cuộc hội thảo triển khai nghị quyết 23 của Bộ chính trị về
văn hóa văn nghệ, Ủy viên Bộ chính trị, Thường trực Ban bí thư trung ương
Trương Tấn Sang cảnh báo: “Các thế lực thù địch tiếp tục đẩy mạnh thực
hiện âm mưu và thủ đoạn “diễn biến hòa bình” nhằm tạo ra sự “tự diễn
biến” trên lĩnh vực tư tưởng-văn hóa trong xã hội ta”.
Cần đi sâu phân tích và làm rõ thêm ý kiến quan trọng nêu trên.
Trước hết phải vạch ra cho cụ thể, dứt khoát: trong “các thế lực thù
địch” hiện nay, thì thế lực nào là nguy hiểm nhất?
Câu trả lời đã rõ như ban ngày: đó là thế lực bành trướng hiện đại trong
giới cầm quyền Trung Quốc, chứ không phải những thế lực từ phương Tây hay
từ cộng đồng người Việt hải ngoại.
Chúng đã và đang tạo ra sự “tự diễn biến” trong nội bộ dân tộc ta,
mà trước hết là nội bộ Đảng ta như thế nào, và có phải chỉ diễn ra trong
lãnh vực tư tưởng-văn hóa thôi không?
Xin nêu một dẫn chứng nho nhỏ mà tôi là một nhân chứng trực tiếp. Năm
ngoái (2007), nhà thơ Phan Đắc Lữ (một người tham gia kháng chiến từ lúc
16 tuổi, thuộc dòng họ Phan ở Bảo An, Gò Nổi, Quảng Nam, bà con gần gũi
với các nhân vật yêu nước, cách mạng, và cán bộ cao cấp Phan Khôi, Phan
Thanh, Phan Bôi, Phan Diễn…) đưa tôi đọc bản thảo tập thơ “Bốn mùa tôi”
của ông. Ông kể rằng ông gửi bản thảo để xin giấy phép của nhà xuất bản
Hội Nhà văn, nhưng bị họ cắt sửa tệ hại quá nên chẳng muốn in nữa. Trong
những chỗ bị cắt, có 4 câu thơ này:
Tổ Quốc ta nơi nào cũng đẹp
Từ ải Nam Quan đến Cà Mau
Sông là máu đừng đem mua bán
Núi là xương đừng lấy đổi trao
(“Ký sự ngược sông Thu”)
Quái thật! Dưới chế độ ta, lại có kẻ nào dám cả gan hạ
bút cắt bỏ những câu thơ yêu nước như thế? Nhìn kỹ vào các chữ ký trên
bản thảo thì thấy, trực tiếp cầm kéo cắt là biên tập viên Ngô Văn Phú, ký
duyệt là giám đốc Nguyễn Phan Hách, người kế nhiệm Ngô Văn Phú (đã nghỉ
hưu nhưng được mời làm tiếp trong chân biên tập). Ngô Văn Phú và Nguyễn
Phan Hách thì tôi biết, đó là hai đảng viên chức sắc trong Hội Nhà Văn và
giới xuất bản, khó có thể nghĩ hai nhà văn ấy không yêu nước, nhưng thật
tình tôi không hiểu nổi tại sao hai ông lại đang tâm dập tắt một tiếng
lòng yêu nước của đồng nghiệp? Rõ ràng, đây là bằng chứng không thể chối
cãi về tình trạng “tự diễn biến”. Từ người yêu nước, hai ông đã “tự diễn
biến” thành công cụ cho thế lực vong bản bên trong và bành trướng bên
ngoài, nếu không sớm tỉnh ngộ thì từng ngày một, qua từng việc một, sẽ dần
dà tự hủy tư cách yêu nước của người đảng viên.
Trường hợp tôi vừa kể không phải là cá biệt. Nó diễn ra đầy rẫy hàng ngày
trong hoạt động báo chí và xuất bản, bắt nguồn từ một tình trạng “tự diễn
biến” ở cấp cao hơn trên qui mô lớn hơn. Cách đây hơn một năm, trong thư
ngỏ gửi Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam cùng toàn thể đồng nghiệp
trong Hội, tôi đã nêu vấn đề:
“Chủ nghĩa bành
trướng trong giới cầm quyền Trung Quốc không bao giờ tự lùi bước, tự mất
đi, nó là mối họa trường kỳ đối với dân tộc Việt Nam ta cùng các dân tộc
Đông Nam Á, và ngay cả với chính nhân dân Trung Quốc. Mấy chục năm qua,
trong sinh hoạt văn hoá của nhân dân ta thiếu vắng hẳn các công trình
nghiên cứu và tác phẩm văn học nghệ thuật về đề tài này, thậm chí các
cuộc chiến tranh chống bọn diệt chủng Khơ me đỏ ở Cam-pu-chia, bọn bành
trướng Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, ở biển Đông, với xương máu của
hàng vạn bộ đội và nhân dân ta, cũng vô cớ (một cách cố ý) bị biến thành
đề tài cấm kỵ khiến sự thật lịch sử dần bị vùi lấp. Tại sao lại có một
chủ trương thiếu văn hoá, đi ngược lại lợi ích dân tộc như vậy? Vấn đề
hết sức nghiêm trọng này cần sớm được làm rõ, mà Hội Nhà văn Việt Nam là
nơi cần phải có tiếng nói sớm nhất”.
Thư ngỏ của tôi và của nhà văn Nguyễn Khắc Phục (ông
có thư
ngỏ gửi các nhà văn Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, thư
ngỏ gửi thanh niên Việt Nam về nhiệm vụ chống bành trướng) bị báo Văn
Nghệ cất kỹ vào ngăn kéo. Hơn một năm qua, Ban chấp hành Hội Nhà văn
vẫn im lặng. Không thể nghĩ là các nhà văn hội viên không yêu nước nhưng
sự im lặng của ban chấp hành Hội khiến nhân dân buộc phải nghĩ rằng cái
hội này đã thành công cụ của thế lực vong bản bên trong và bành trướng
bên ngoài. Mà không chỉ riêng Hội Nhà văn “tự diễn biến” đáng xấu hổ như
thế. Hầu hết các hội đoàn đều im lặng. Mặt trận Tổ Quốc cũng im lặng; http://www.vietstudies.info/kinhte/TuongLai_PhatBieuMTTTQVN.htm
target= “_blank”> bài phát biểu về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa của giáo
sư Tương Lai, ủy viên đoàn chủ tịch trung ương Mặt trận tại diễn đàn Mặt
trận không báo nào đăng. Thanh niên, sinh viên, nhà báo, văn nghệ sĩ đi
biểu tình trật tự ôn hòa trên đường phố và trước đại sứ quán, tổng lãnh
sự quán Trung Quốc để trực tiếp khẳng định với đối phương Hoàng Sa Trường
Sa là của Việt Nam thì bị đàn áp thô bạo – bị quật xuống đường, bị bóp
cổ, bị còng tay, rồi công an lôi về phường sách nhiễu, không từ cả đến
các cựu chiến binh cao tuổi chỉ đứng bên hè hoan nghênh ủng hộ, mọi người
phải phẫn nộ hỏi những người lính ăn lương từ tiền thuế của dân để làm
nhiệm vụ bảo vệ dân: “Các anh có
còn là người Việt Nam nữa hay không?”. Có nhà báo bị đưa ra tòa với
một màn xử ngụy trang vụng về gượng gạo bằng khép tội trốn thuế. Phải
chăng những người ngồi ghế xét xử đã “tự diễn biến” thành công cụ cho thế
lực vong bản bên trong và bành trướng bên ngoài?
Theo nhận xét của riêng tôi, tình hình “tự
diễn biến” đã trở nên rất nguy hiểm: trong nội bộ dân tộc, nội bộ
đảng cầm quyền đã xuất hiện một thế lực ăn bám, ăn cắp, ăn cướp và mại
bản về kinh tế, vong bản về chính trị và tư tưởng. Thế lực này núp
trong bóng tối đằng sau cái bình phong Đảng lãnh đạo đang từng ngày từng
giờ đẩy đảng viên vào cảnh dần dần tự hủy tư cách yêu nước của mình, đồng
thời phá hoại nghiêm trọng tư cách yêu nước, tư cách vì dân của Đảng. Cách
đây 20 năm, trước khi qua đời, nhà văn Nguyễn Minh Châu (giải thưởng Hồ
Chí Minh) viết: “Làm thằng nhà văn Việt Nam vào lúc này mà tìm cách
lẩn tránh vấn đề dân chủ là thiếu tư cách”. Tôi xin theo cái ý kiến
rất xác đáng đó để nói to lên với mọi người rằng: làm người đảng
viên Đảng cộng sản Việt Nam vào lúc này mà tìm cách lẩn tránh vấn đề dân
chủ và vấn đề chống bành trướng là thiếu tư cách.
TỔ QUỐC TRÊN HẾT, QUYỀN DÂN TRÊN HẾT! Đó là cốt lõi của tư tưởng Hồ Chí
Minh. Đó là cốt lõi của tư cách đảng viên. Đó là tiêu chí hàng đầu trong
phẩm chất chính trị của mỗi cán bộ gánh vác việc dân việc nước. Đó là
nguyên lý tồn tại của Đảng cầm quyền hiện nay và bất kỳ một đảng cầm
quyền nào trong một chế độ đa đảng sau này.
Năm ngoái (2007), sau khi trúng cử đại biểu quốc hội, được báo chí hỏi
ông thấy thế nào khi vẫn còn một số ít những người bỏ phiếu không bầu cho
ông, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã phát biểu (đại ý): tôi thấy cần
phải tự xem lại mình. Một ý kiến rất đáng hoan nghênh, và tôi mong sớm có
những việc làm đi đôi với lời nói đó; những người gánh vác việc dân việc
nước cần phải thường xuyên “tự xem lại mình” từng ngày một, qua từng việc
một.
Xin hãy mở lại báo Tuổi Trẻ ngày 13.01.2008, đọc trên trang nhất
bài tường thuật với những hàng tít lớn sau đây:
“TẠI HỘI NGHỊ PHÒNG CHỐNG THAM NHŨNG,
THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG:
CÔNG KHAI HẾT, CẢ CHI TIÊU NGÂN SÁCH VÀ TÀI SẢN
…
Theo thủ tướng, có bốn nguyên nhân dẫn đến tham nhũng
là thể chế còn sơ hở, thủ tục hành chính rắc rối phiền hà, tinh thần
phê bình và tự phê bình còn yếu, đặc biệt là trách nhiệm của cấp ủy và
người đứng đầu chưa được thể hiện.
Gần một năm qua, tình hình tự phê bình và việc xem xét trách nhiệm của
cấp ủy và người đứng đầu đã thể hiện như thế nào?
Mặt trận chống tham nhũng – theo tôi, cần phải
chính thức gọi theo cách của Hồ chủ tịch là đánh giặc nội xâm –
diễn biến rất xấu, những nhà báo, những sĩ quan công an được công luận
thừa nhận là những chiến sĩ có công trên mặt trận này đáng lẽ được biểu
dương thì lại bị áp đặt những bản án phản công lý mà các báo không được
phép phân tích bình luận, vậy mà không thấy đâu một lời tự phê bình của
Tổng bí thư và Thường trực ban bí thư.
Gần một năm qua, không có một nhúc nhích gì về việc công khai tài
sản. Một cán bộ cao cấp phát biểu ở Quốc Hội rằng chưa công khai được vì
Hiến pháp qui định phải tôn trọng quyền bí mật tài sản của công dân (!).
Ái chà chà, tôn trọng Hiến pháp mà lại để luật báo chí, luật xuất bản vi
phạm Hiến pháp bao năm ròng như thế? Còn việc kê khai tài sản thì Hiến
pháp có cấm việc tự nguyện kê khai và công bố công khai đâu? Hiến pháp và
nhân dân không những không cấm mà còn hoan nghênh tất cả các ủy viên bộ
chính trị, ủy viên trung ương ngay ngày mai tự nguyện công khai tài sản
của mình trên các báo đài.
Xin mời các Ủy viên Bộ chính trị và ủy viên trung ương Đảng, các đại biểu
Quốc Hội cùng tất cả mọi người đọc câu thành ngữ dân gian mới đang lưu
truyền mà tôi nghe được:
"Đảng chỉ tay, Quốc hội giơ tay, Mặt trận vỗ tay,
Chính phủ ra tay, Doanh nghiệp nhà nước ngửa tay, Công ty hữu hạn ngoặc
tay, Công an còng tay, Tội phạm bắt tay, Báo chí chùn tay, Trí thức phẩy
tay, Đồng đội cụt tay, Quan chức đầy tay, Dân trắng tay".
(Xin ghi chú ngay: tôi hiểu chữ Đảng trong câu thành
ngữ trên không phải là toàn Đảng mà chỉ là một thiểu số quyền lực trong
Đảng được đưa lên theo cách “công tác cán bộ vẫn do một người hoặc một
nhóm người quyết định” như nguyên phó ban tổ chức trung ương Nguyễn Đình
Hương đã thẳng thắn phơi bày).
Đó là hậu quả kết đọng đau đớn của tình trạng tự diễn biến bên trong và
diễn biến từ bên ngoài.
Tình hình là như thế, theo sự quan sát và nhận thức của tôi. Tôi rất mong
có một cuộc thảo luận bình đẳng, công khai và thẳng thắn để nhận được sự
chỉ bảo xem nhận định của tôi có chỗ nào quá mức, chỗ nào chưa đúng mức
so với thực tế.
Từ những nhận định về tình hình như đã trình bày, xin nêu mấy ý kiến về
nhiệm vụ (đây chỉ là mấy ý kiến sơ bộ phác ra, tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ
và trình bày thêm sau, mong sớm có một cuộc thảo luận rộng rãi trong toàn
Đảng toàn dân, chắc chắn sẽ xuất hiện vô vàn sáng kiến đóng góp cho công
việc chung):
1.Trong nhiệm vụ chống diễn biến hòa bình, phải đặt lên hàng đầu nhiệm vụ
chống diễn biến hòa bình của chủ nghĩa bành trướng hiện đại Trung Quốc,
phải chống triệt để, thường xuyên và lâu dài trên tất cả mọi mặt nhưng
trước hết phải tập trung chống thủ đoạn chiến lược diễn biến hòa bình
thông qua mối quan hệ giữa hai Đảng cầm quyền.
2.Vận động toàn Đảng toàn dân yêu cầu cơ quan lãnh đạo Đảng phải tiến
hành ngay việc xem xét lại một cách căn bản mối quan hệ giữa Đảng ta và
đảng Cộng sản Trung Quốc (theo tôi, thực tế lịch sử đã cho thấy đó là mối
quan hệ giúp một hại mười, sự giúp đỡ là của nhân dân Trung Quốc, chúng
ta đời đời ghi ơn, nhưng thế lực bành trướng luôn lợi dụng sự giúp đỡ đó
để thực hiện mưu đồ bành trướng). Trong khi chờ đợi cơ quan lãnh đạo bắt
tay vào việc thì toàn Đảng toàn dân phát huy tinh thần làm chủ, tích cực
chủ động tiến hành xem xét lại mối quan hệ đó, đặc biệt là các bậc lão
thành, các nhân chứng lịch sử cần nghiêm túc chấp hành chủ trương “Nhìn
thẳng vào sự thật, nói rõ sự thật” mà Đảng khởi xướng từ đại hội 6, nói
cho toàn Đảng toàn dân biết những sự thật bấy lâu bị bưng bít như lão
thành cách mạng Hoàng Tùng đã nói (nhưng cũng chỉ mới nói được một phần
nhỏ).
3.Vận động toàn Đảng toàn dân yêu cầu cơ quan lãnh đạo Đảng tiến hành rà
soát lại công tác tổ chức công tác cán bộ, công tác bảo vệ chính trị nội
bộ từ sau cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức đến nay, tập trung làm
rõ những sai lầm chiến lược đã dẫn đến chỗ Đảng rơi vào tình trạng tự làm
sa sút, làm mất dần và có nguy cơ mất hẳn tư cách một Đảng yêu nước, vì
dân.
Trên cơ sở đó mà tiến hành chỉnh đốn Đảng, đổi mới công tác tổ chức, công
tác cán bộ theo đúng tiêu chí TỔ QUỐC TRÊN HẾT,
QUYỀN DÂN TRÊN HẾT. Trước mắt vận động thực hiện nguyên tắc mà các
nguyên tổng bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đã nêu: không nhất thiết phải là
đảng viên mới được làm bộ trưởng, theo đó có thể tiến hành thực hiện lựa
chọn người gánh vác việc dân việc nước chỉ căn cứ vào đức tài bất kể
những người đó có là đảng viên hay không, làm được như vậy chắc chắn rằng
những phần tử cơ hội chui vào Đảng để làm quan sẽ sớm tự động bỏ Đảng,
việc chỉnh đốn Đảng sẽ sớm đạt hiệu quả cao.
4.Vận động toàn Đảng toàn dân yêu cầu cơ quan lãnh đạo Đảng tiến hành xác
định lại tính chất của Đảng, chuyển từ Đảng của giai cấp thành Đảng của
dân tộc – Đảng là tập hợp tinh hoa trí tuệ và đạo đức từ mọi giai cấp và
tầng lớp của dân tộc, chỉ có như thế Đảng mới xứng đáng với vị trí cầm
ngọn cờ đại đoàn kết dân tộc. Trước mắt cần:
-Tổ chức học tập trong toàn Đảng “tự xem lại mình” về thái độ yêu nước
thụ động rất xa lạ với truyền thống dân tộc làm sa sút nghiêm trọng tư
cách yêu nước của Đảng, đồng thời làm rõ trách nhiệm cá nhân về chủ
trương đàn áp những người biểu thị lòng yêu nước trên đường phố vừa qua,
trả tự do ngay cho những người đang bị giam cầm.
-Vận động toàn Đảng toàn dân đề nghị không nên treo cờ Đảng ngang với cờ
Tổ Quốc vì trái với khẩu hiệu TÔ QUỐC TRÊN HẾT mà Hồ chủ tịch đã nêu ra
từ Cách mạng Tháng Tám 1945.
- Vận động toàn Đảng toàn dân đề nghị giữ đúng lời thề của lực lượng vũ
trang nhân dân mà Hồ chủ tịch đã nêu “Trung với nước, hiếu với dân”,
không nên tùy tiện thêm mệnh đề “Trung với Đảng” vì như thế binh sĩ sẽ
mất tinh thần chiến đấu khi nhìn vào tình trạng Đảng đang sa sút tư cách
yêu nước, tình trạng chạy chức chạy quyền diễn ra phổ biến trong Đảng,
công tác chính trị tư tưởng trong lực lượng vũ trang sẽ bế tắc, và chung
cục sẽ rơi vào bẫy của chủ nghĩa Mao, những thế lực thẻ-đỏ-tim-đen nhân
danh Đảng nắm quân đội sẽ thực hiện mưu đồ chính quyền trên đầu súng,
súng chỉ huy Đảng. Trong khi chờ đợi sự thay đổi ở cấp vĩ mô thì toàn
Đảng toàn dân tích cực chủ động vận động giáo dục thanh niên Việt Nam nắm
vững quyên công dân, mỗi thanh niên làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ
trật tự trị an cho đời sống nhân dân hoàn toàn có quyền chỉ hô “Trung với
nước, hiếu với dân”, và người nào thực lòng không thuận với sự thêm thắt
mấy tiếng “trung với Đảng”, người ấy hoàn toàn có quyền nói thẳng với cấp
trên rằng nếu ép buộc phải hô cả mấy tiếng ấy thì đó chỉ là hô gượng gạo
ngoài miệng mà thôi.
5.Đẩy mạnh công tác tuyên truyền giáo dục bồi dưỡng lòng yêu nước, ý chí
bảo vệ độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, làm cho toàn Đảng toàn dân,
các thế hệ hôm nay và mai sau, ý thức sâu sắc về mối họa bành trướng, về
nhiệm vụ chống chủ nghĩa bành trướng hiện đại Trung Quốc. Cụ thể là:
-Sớm biên sọan để đưa vào sách giáo khoa các cấp bài học về địa lý, lịch
sử hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa - những phần lãnh thổ thiêng liêng của
đất nước Việt Nam mà tổ tiên để lại cho con cháu có nhiệm vụ gìn gữ hiện
đang bị Trung Quốc xâm chiếm.
-Các báo đài sớm công bố các hiệp định về ranh giới trên đất liền và trên
biển (có kèm bản đồ cụ thể) giữa nước ta và nước Cộng hòa nhân dân Trung
Hoa, đồng thời mở mục thường xuyên về đề tài chống bành trướng, giữ nước,
vận động toàn Đảng toàn dân tham gia viết bài, trước mắt đề nghị Quốc
Hội, Chính phủ cần có các tuyên bố ngang cấp với các tuyên bố của Trung
Quốc về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa.
-Đẩy mạnh công tác nghiên cứu khoa học về vấn đề chống bành trướng, về
chiến lược chiến thuật ứng xử trong quan hệ giữa nước ta với Trung Quốc,
giải quyết tốt quan hệ giữa thái độ cương nhu trên bàn đàm phán với việc
biểu thị lòng yêu nước của toàn Đảng toàn dân, chú ý phê phán lập luận
ngụy biện nhân danh sự mềm dẻo trong đối ngoại để che dấu thái độ bạc
nhược chư hầu làm suy yếu sức mạnh nghìn đời của dân tộc, kết hợp sức
mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại mà vị trí mới của Việt Nam trên trường
quốc tế là nhân tố rất quan trọng. Trước mắt cần cho công bố ngay những
công trình đã có và tái bản những gì đã được xuất bản trước đây về đề tài
này. Biên soạn những cuốn sách mỏng về Hoàng Sa, Trường Sa phát hành đến
tận thôn cùng xóm vắng và dịch ra tiếng Trung Quốc để nhân dân Trung Quốc
biết rõ thực chất tình hình.
-Đẩy mạnh sáng tác văn học nghệ thuật và các hoạt động văn hóa khác về đề
tài cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức, về cuộc chiến đấu giúp nước
bạn Cam-pu-chia chống bọn diệt chủng Pôn-pốt tay sai của thế lực bành
trướng, cuộc chiến đấu chống bọn bành trướng Trung Quốc xâm chiếm Hoàng
Sa năm 1974, xâm lấn các tỉnh biên giới phía Bắc năm 1979, một số đảo ở
Trường Sa năm 1988. Cần chú ý có những bài thơ, bài hát về Hoàng Sa,
Trường Sa cho thiếu nhi từ tuổi mẫu giáo trở lên.
-Biểu dương những cá nhân và tổ chức có thái độ tích cực chủ động trong
việc biểu thị tinh thần giữ nước, chống bành trướng, đặc biệt chú ý biểu
dương Đoàn luật sư TP HCM đã chủ động ra tuyên bố chính thức khẳng định
chủ quyền của nước ta trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa với sự biểu
quyết nhất trí của hàng ngàn thành viên, phát động các hội đoàn trong cả
nước học tập tinh thần và phương pháp công tác của Đoàn luật sư TP HCM.
Chung qui lại, công việc chống “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa bành
trướng hiện đại Trung Quốc phải do toàn Đảng toàn dân thực hiện theo đúng
nguyên tắc tư tưởng Hồ Chí Minh TỔ QUỐC TRÊN HẾT, QUYỀN DÂN TRÊN HẾT,
nghĩa là tất cả những người Việt Nam yêu nước phải kiên quyết nắm lấy
quyền làm chủ của mình, đảng viên làm chủ Đảng, công dân làm chủ các hội đoàn
mà mình tham gia, trước hết phải kiên quyết và sáng suốt làm chủ diễn
đàn, làm chủ từng lời phát biểu, làm chủ từng lá phiếu để giành lại quyền
làm chủ công tác cán bộ từ tay “một người hoặc một nhóm người” về tay
toàn Đảng toàn dân; làm chủ là lẽ sống, là nếp sống, là niềm vui sống
hàng ngày của mỗi con người, của mọi người.
Đà
Lạt 30.12.2008
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|