|
Cách đây hơn ba tuần, một
người bạn của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, theo đề nghị của ông, mang
đến trao cho tôi lá thư của Thiếu tướng gửi ông Đại sứ Trung Quốc Tề Kiến
Quốc nhờ đăng lên Bauxite Việt Nam. Rất tiếc vì phải chuẩn bị
đi cứu trợ bão lụt rất gấp nên việc đăng lá thư của ông đành để chậm lại.
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh mà tôi có dịp gặp gỡ ít lâu sau ngày sinh
nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm nay, là một nhà cách mạng lão thành
đã trên 90 tuổi đời nhưng còn hồng hào khỏe mạnh, đi lại nhanh nhẹn,
suy nghĩ hết sức minh mẫn và luôn luôn có thái độ dứt khoát, không ngập
ngừng do dự trong tư tưởng. Đi theo Đảng gần hết cả cuộc đời nhưng ông
vẫn hiểu cái vẫy gọi mình lớn nhất là lòng yêu nước. Lợi ích đất nước
và dân tộc, theo ông phải đặt lên trên hết và là mục tiêu hàng đầu, lâu
dài vĩnh viễn cho mọi thế hệ con cháu.
Là người có đến hơn nửa thế kỷ làm Đại sứ ở
Trung Quốc, ông cũng hiểu rõ "tính cách Trung Hoa" đến
chân tơ kẽ tóc, nên mỗi lời ông nói ra về cái gọi là "hữu nghị Trung
- Việt" do ngài Đại sứ Trung Quốc phát biểu với nguyên Phó Thủ tướng
Vũ Khoan, đều bắt nguồn từ kinh nghiệm tiếp xúc thực tế của chính mình
với các quan chức Trung Quốc đủ hạng trong suốt 50 năm ông làm việc tại
Bắc Kinh. Tuy thư vẫn giữ một tác phong nhã nhặn, lịch thiệp đối với
ngài Đại sứ nước láng giềng, chúng ta đều cảm nhận được cơn giận ghê gớm
nén lại bên trong lòng ông về sự dối trá sống sượng trong ngôn từ hào
nhoáng của người ông đối thoại.
Ngoài lá thư gửi Tề Kiến quốc, Thiếu tướng Nguyễn
Trọng Vĩnh còn chuyển đến cho chúng tôi bản Kiến nghị ông đã cùng 21 vị
cách mạng lão thành khác đứng tên, gửi Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng
sản Việt Nam và Bộ Chính trị của Đảng, nhằm tiếp tục đề xuất ý kiến mà
Đại tướng Võ Nguyên Giáp khẩn thiết nêu lên từ mấy năm trước, yêu cầu lần
đại hội sắp tới Đảng phải giải quyết rốt ráo vụ án Tổng cục 2 và nhất là
cá nhân ông Nguyễn Chí Vịnh mà các vị vừa nắm thêm được nhiều tư liệu mới
về tài sản khổng lồ bất minh của ông ta, gồm đất đai, nhà cửa, xe cộ...
Tuy nhiên, Bauxite Việt Nam cân nhắc, thấy nên để cho Bộ
Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng là nơi nhận Kiến nghị nghiên
cứu và xử lý thì hơn là đăng tải trên trang mạng, vì BVN vốn quan niệm những
vấn đề mình đề cập trước nay không dính dáng trực tiếp đến các hoạt động
của Đảng, trừ phi các trường hợp Đảng nhúng tay quá sâu vào những quyết
sách cụ thể của Nhà nước (như việc ông Nông Đức
Mạnh tự tiện đưa vào bản Tuyên bố chung với ông Giang Trạch Dân năm
2001 chủ trương để cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên),
hoặc trường hợp người đại diện của Đảng làm những việc nguy hại cho dân
cho nước (như việc trang báo Điện tử ĐCSVN đăng những bài báo
có lợi cho việc Trung Quốc hợp thức hóa chủ quyền của họ trên vùng đảo
mà họ cướp của Việt Nam) thì bất đắc dĩ chúng tôi mới phải gióng lên tiếng
chuông cảnh tỉnh. Vì thế, xin phép các bậc lão thành mà chúng tôi vô
cùng kính trọng cho phép miễn đăng bản Kiến nghị này.
Dưới đây, trân trọng giới thiệu thư ngỏ của Thiếu tướng Nguyễn Trọng
Vĩnh gửi Tề Kiến Quốc cùng ảnh chụp văn bản có chữ ký của ông để bạn đọc
cùng suy ngẫm, và xin tác giả niệm tình cho việc chậm muộn của chúng
tôi.
Nguyễn Huệ Chi
Thiếu
tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Thư ngỏ gửi Đại sứ Tề Kiến Quốc
Đọc được những lời nói của
ông Tề Kiến Quốc với nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan thấy ông “nói lấy được”,
nói sai nhiều quá!
Trước hết nói về quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa, Việt Nam có đủ cứ liệu lịch sử, từ Vua Minh Mạng
đã có các đội công tác ra tuần tra khai thác, thực tế là Việt Nam đã quản
lí. Trong bức bản đồ do tướng Đặng Chung, Phó Tổng binh trấn thủ đảo Quỳnh
Châu (đảo Hải Nam ngày nay) vẽ cũng ghi Hoàng Sa thuộc về An Nam (Việt
Nam); còn thư tịch Trung Quốc thì không tìm thấy một cứ liệu nào. Về thực
tế, thời thực dân Pháp cai trị Việt Nam, thì quân Pháp đóng giữ Hoàng
Sa, thời Việt Nam Cộng hòa cai trị thì quân đội Việt Nam Cộng hòa đóng
giữ (Việt Nam Cộng hòa dù là Ngụy quyền cũng vẫn là Việt Nam). Năm
1974, Trung Quốc huy động lực lượng mạnh hơn bất ngờ đánh chiếm Hoàng
Sa, từ đó đến nay luôn rêu rao là của Trung Quốc. Theo luật biển quốc tế
thì hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều nằm trong hải lãnh Việt Nam.
Ông nói lãnh đạo Trung
Quốc đã đề ra phương châm “16 chữ vàng”, ông nói rất nhiều về hữu nghị
Trung – Việt. Có thật không? Hữu nghị, sao năm 1979 lại đem quân đánh
Việt Nam, tàn phá 3 tỉnh biên giới Việt Nam, giết hại nhân dân vô tội?
Sao lại dùng lực lượng mạnh liên tục tấn công chiếm bằng được cao điểm
1509 trong huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang của Việt Nam? Hữu nghị, sao lại
dùng lực lượng lớn hơn bắn đắm tàu hải quân và giết hại 74 thủy thủ ra
tiếp tế cho Trường Sa của Việt Nam ngày 14/4/1988? Hữu nghị, sao không
trả lại Hoàng Sa cho Việt Nam? Hữu nghị, sao lại ngăn cản Việt Nam liên
doanh với công ty Anh, Mỹ thăm dò dầu khí thuộc lãnh hải Việt Nam trong
vùng Trường Sa? Hữu nghị, sao lại vạch một vùng trong lãnh hải Việt Nam,
cấm ngư dân Việt Nam ra đánh cá, hễ gặp thì bắn, thì bắt? Hữu nghị, sao
lại tịch thu ngư cụ, đánh đập ngư dân Việt Nam vào tránh bão ở Hoàng Sa
vốn là của Việt Nam, sao Việt Nam lại mất một nửa thác Bản Giốc? Biên giới
Trung – Việt xưa nay từ ải Nam Quan, nay sao lại tụt xuống tận Tân Thanh?
Tất cả những điều trên đây là sự thật 100%. Hữu nghị , sao lại để dành
khoảng 100 mỏ bốc-xít của Trung Quốc, mà vào khai thác bốc-xít Tây Nguyên
của Việt Nam để kiếm lợi và để chất độc trong “bùn đỏ” di hại lâu dài
cho nhân dân Nam Trung Bộ và Nam Bộ Việt Nam chịu nguy hiểm như vậy? ông
lại cho rằng nhân dân Việt Nam không phản ứng. Một làn sóng bất bình nổi
lên từ Bắc chí Nam, hàng ngàn trí thức, lão thành cách mạng, cựu chiến binh
có kiến nghị phản đối. Vậy mà ông nói bừa là không đại diện cho dân chúng.
Ông còn nói Chính phủ Việt Nam không toàn tâm kiểm soát, ý ông cho rằng
Chính phủ Việt Nam bịt miệng dân chưa đủ, muốn kích Chính phủ Việt Nam
đàn áp mạnh hơn nữa chăng?!
Cuối cùng ông nói không
có khả năng xảy ra chiến tranh. Đúng! Trong tình hình thế giới hiện
nay, các nước lớn không dễ gì tùy tiện gây ra chiến tranh, nếu gây ra họ
cũng không tránh khỏi thiệt hại. Đã đánh nhau thì bên kia “sứt đầu”,
bên này cũng “mẻ trán”, chưa kể là hao tiền tốn của (Mỹ hết sa lầy ở Việt
Nam nay lại đang sa lầy ở I-rắc). Còn Việt Nam thì không hề muốn có chiến
tranh và chưa hề chủ động gây ra chiến tranh. Ông cho rằng Trung Quốc
không muốn đánh, Việt Nam không dám đánh. Ông nói thế đúng được một nửa.
Từ xa xưa cũng như cận đại, Việt Nam không dám gây chiến với Trung Quốc
mà luôn bị bắt buộc phải đánh trả để bảo vệ độc lập, tự do của mình.
Ông nói “Trung Quốc muốn làm nước lớn có hình ảnh đẹp. không thể dùng
thủ đoạn chiến tranh đối với láng giềng”. Vậy năm 1979, Trung Quốc huy
động mấy quân đoàn đánh Việt Nam là gì? Lại nói là “dạy cho Việt Nam một
bài học”. Việt Nam có xâm phạm Trung Quốc đâu? Việt Nam phạm tội gì mà
phải dạy, có chăng là tội không tuân phục Trung Quốc, không đáp ứng những
yêu cầu vị kỉ của Trung Quốc?! Thật đúng như người ta từng nói “Đừng chỉ
nghe lời người Trung Quốc nói, hãy xem việc họ làm”.
Suốt 10 thế kỷ, Việt Nam
luôn là nạn nhân của chiến tranh xâm lược của nước ngoài, đã tốn bao
xương máu để giành lại và bảo vệ độc lập dân tộc của mình. Việt Nam tha
thiết với hòa bình hơn ai hết. Việt Nam không có lợi ích gì gây hấn với
nước láng giềng lớn Trung Quốc, luôn muốn chung sống hòa bình hữu nghị
với Trung Quốc, tôn trọng bạn láng giềng, hợp tác kinh tế trên tinh thần
bình đẳng cùng có lợi, giao lưu với nhau về nhiều mặt. Việt Nam cũng
yêu cầu Trung Quốc chung sống hữu nghị thật lòng với mình không chỉ
trên lời nói mà thể hiện trên việc làm, tôn trọng độc lập chủ quyền, an
ninh quốc gia của Việt Nam. Hai bên đều hành xử đúng thì mới xây dựng
được thành láng giềng hữu nghị thật sự, lâu dài.
Kính chào
Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguyên bản ông NTV gửi cho BVN; tr. 1.

Nguyên bản ông NTV gửi cho BVN; tr. 2.
|
|