|
|
DC&PT - Thời
Sự 2009
Phan Châu Trinh và đảng viên trẻ
của CSVN
Đỗ
Thái Nhiên
Đấu tranh đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam vừa là quyền vừa là nghĩa vụ
của mỗi con dân Việt. Thế nhưng, do ngại gian khổ, hoặc do bị cuốn hút
bởi những ăn chơi ầm ĩ dưới chế độ XHCNVN, một số lớn người dân đã dửng
dưng đứng bên lề cuộc đấu tranh kia. Họ thường tự biện hộ rằng: giới lãnh
đạo CS gửi con cái đi du học tại các quốc gia Âu Mỹ ngày càng đông đảo.
Học xong, quay trở về nước, đám con cháu CS sẽ canh tân quốc gia, Việt
Nam sẽ từ từ dân chủ hoá. Do đó, “bất chiến tự nhiên thành”. Tại sao lại phải
đấu tranh dân chủ cho Việt Nam? Đấu tranh như vậy làm tiêu hao nhân lực
và tài lực của quốc gia một cách không cần thiết. Câu hỏi được đặt ra là:
Phải chăng hàng ngũ du sinh CS, khi trở về nước, hiển nhiên là động cơ
giúp đất nước cất cánh tiến bộ? Sau đây là câu trả lời:
Năm 2002, lấy lý do tiền giấy dễ bị giả mạo, ông Lê Đức Thuý, thống đốc
ngân hàng trung ương CSVN quyết định dùng tiền nhựa polymer thay thế tiền
giấy. Lê Đức Thuý chọn mua giấy nhựa polymer và mực in tiền tại công ty
Banktech, công ty nhập cảng độc quyền, do con trai của Lê Đức Thuý là Lê
Đức Minh làm giám đốc. Lê Đức Minh lại nhờ Lương Ngọc Anh làm trung gian
để mua polymer và mực từ công ty Securency của Úc Đại Lợi. Như vậy, chủ
mua là bố con Lê Đức Thuý. Chủ bán là
Securency. Trung gian là Lương Ngọc Anh. Sở dĩ thủ tục mua bán chạy vòng
vo như vừa kể là vì Lê Đức Thuý muốn tránh những hệ luỵ hình sự có thể có
do các gian trá chung quanh khoản tiền gọi là “hoa hồng”.
Thế rồi đúng như Lê Đức Thuý tiên liệu: Ngày 30/10/2009, từ Melbourne Úc
Đại Lợi, tin tức cho biết: cơ quan an ninh Úc đang hướng cuộc điều tra
vào ông Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc công ty Phát Triển Công Nghệ tại Hà
Nội về việc đút và nhận hối lộ trên mười triệu Úc Kim trong dịch vụ phát
hành tiền polymer do Lê Đức Thuý quyết định.

Lương Ngọc
Anh và Lê Đức Thuý
Được biết, Lương Ngọc Anh, 47 tuổi, trước kia du học ở Úc, tốt nghiệp cử
nhân đại học Monash
University. Ra
trường Lương Ngọc Anh làm việc tại một công ty ở Victoria, chuyên cung cấp trang thiết
bị cho ngành an ninh. Về nước, Lương Ngọc Anh
làm tổng giám đốc công ty Phát Triển Công Nghệ, tên gọi tắt là CFTD. Công
ty này chuyên cung cấp hàng hoá dịch vụ cho lực lượng công an, tình báo. Rõ
ràng sau lưng Lương Ngọc Anh là bộ công an Hà
Nội. Ngoài ra, CFTD còn buôn bán máy rút tiền ATM, tin học viễn thông cho
ngân hàng và các cơ quan tài chính…Chung quanh CFTD có nhiều công ty con
khác, trong đó có công ty Banktech do Lê Đức Minh, con trai của Lê Đức
Thuý làm giám đốc. Sơ yếu lý lịch của Lương Ngọc Anh cho thấy, Lương Ngọc
Anh vừa có liên hệ mật thiết với công an Việt Nam, vừa quen biết rộng rãi
giới kinh doanh tại Úc. Đó là lý do giải thích tại sao cha con Lê Đức
Thuý nhờ Lương Ngọc Anh làm trung gian trong việc mua polymer của
Securency Úc.
Bây giờ hãy nói tới Lê Đức Thuý. Ông này giữ chức vụ Thống đốc Ngân hàng
trung ương CSViệt Nam
từ 12/1999 đến 07/2007. Năm 2005, bằng gian mưu hành chính, Lê Đức Thuý
biến môt công thự thành tài sản riêng. Sau đó, Lê Đức Thuý phải trả lại
ngôi nhà này cho cơ quan công quyền nhưng vẫn được CSVN bồi thường một số
tiền lên tới vài trăm ngàn Mỹ Kim. Do tai tiếng vụ chiếm công thự, tháng
07/2007 Lê Đức Thuý bị mất chức Thống đốc Ngân hàng. Thế nhưng, tháng
03/2008 Lê Đức Thuý lại được Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm vào chức vụ Chủ
Tịch Ủy Ban Giám Sát Tài Chính Quốc Gia. Nhờ vào lề thói phủ bênh phủ,
huyện của CSVN, Lê Đức Thuý ngày nay vẫn là quan chức cao cấp của CSVN.
Trở lại với vụ Polymer. Chủ mua là Lê Đức Thuý, chủ bán là Securency. Đây
là công ty 50% vốn của ngân hàng trung ương Úc. Công ty này chuyên cung
cấp máy móc cùng sản phẩm phục vụ kỷ nghệ in tiền. Hoạt động của
Securency cho thấy Securency trả tiền hoa hồng cho người môi giới từ 10%
đến 20% tổng giá trị hàng hoá bán được. Trong khi hoa hồng bình thường
chỉ từ 2% đến 6%. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào phân biệt giữa tiền hoa
hồng và tiền hối lộ? Hình luật phổ quát trả lời rằng: “Tiền hoa hồng nếu
được chuyển cho người ký hợp đồng, người phê duyệt hợp đồng, người có
liên hệ tới việc ký kết hợp đồng thì tiền hoa hồng trở thành tiền hối
lộ”. Mặt khác, một cách cụ thể hơn, bộ hình luật Úc minh thị ngăn cấm:
“Công ty Úc không được phép trả tiền hoa hồng cho viên chức chính phủ
ngoại quốc cùng với những công ty ngoại quốc đặt dưới quyền chỉ huy của
chính phủ liên hệ”.
Cuộc điều tra của cảnh sát Úc cho biết: công ty Securency đã chuyển hơn 5
triệu Úc Kim đến các trương mục ở ngoại quốc có liên hệ tới Lương Ngọc
Anh. Đồng thời công ty CFTD của Lương Ngọc Anh cũng đã nhận từ Securency
nhiều triệu Úc Kim khác. Đây là trọng tâm cuộc điều tra của ngành tư pháp
Úc.
Lương Ngọc Anh cung cấp toàn bộ trang thiết bị truyền thông và điện toán
cho guồng máy công an, tình báo của Hà Nội. Lương Ngọc Anh không thể
không là đảng viên đảng CSVN, nếu không muốn nói là công ty CFTD có nguồn
vốn từ công an. Lương Ngọc Anh chỉ là kẻ đứng tên làm tổng giám đốc.
Căn cứ vào hình luật phổ quát cũng như hình luật Úc Đại Lợi, Lương Ngọc
Anh nhận tiền hoa hồng từ Securency tức là Lương Ngọc Anh đã nhận hối lộ.
Tuy nhiên Lương Ngọc Anh chỉ là vai phụ của một vở tuồng lớn. Vở tuồng
lớn đó là: Lê Đức Thuý là chính phạm tội hối lộ. Lê Đức Minh con trai của
Lê Đức Thuý dùng công ty Banktech để làm bung xung giúp ông bố giấu mặt. Lương
Ngọc Anh là cánh tay nhận tiền nhằm chuyển lại cho Lê Đức Thuý. Như vậy
rõ ràng là “can phạm thống đốc” Lê Đức Thuý vừa giấu mặt vừa giấu tay
trong vụ án hối lộ Polymer.
Bài viết này không nhằm truy cứu tội pham của Lê Đức Thuý mà chỉ muốn
nhân vụ án Lê Đức Thuý hướng sự suy nghĩ về
trường hợp phạm pháp của hai đảng viên trẻ Lương Ngọc Anh và Lê Đức Minh.
Hai người này là tiêu biểu cho rất nhiều ngàn đảng viên trẻ khác của đảng
CSVN. Họ là con cháu của giới lãnh đạo Hà Nội. Đa số đảng viên trẻ này
được du học tại các quốc gia Âu Mỹ. Về nước, họ nắm giữ vai trò lãnh đạo
chỉ huy tại hầu hết cơ quan kinh tế, hành chính của CSVN. Thay vì dùng sở
học của mình để canh tân quê hương, dân chủ hoá đất nước, thành phần đảng
viên trẻ này lại chìm đắm trong tham ô thối nát ở mức độ trầm trọng nhất
trong lịch sử tham ô của CHXHCNVN. Nguyên nhân của tệ trạng vừa kể nằm ở
đâu? Tìm giải đáp cho câu hỏi này, chúng ta không thể không nghĩ tới tư
tưởng của nhà yêu nuóc Phan Châu Trinh.
Một cách ngắn, gọn tư tưởng Phan Châu Trinh xin được trình bày như sau:
Con ngừơi, ai cũng cần cơm ăn, áo mặc, nhà ở. Cụ Phan Châu Trinh gọi các
nhu cầu vừa kể là dân sinh. HẬU DÂN SINH là mục tiêu mà cụ Phan nhắm tới.
Hậu dân sinh là cuộc dân sinh phải được nâng cao. Hậu là trọng hậu, là
hậu hĩ.
Muốn giải quyết nhu cầu dân sinh, mỗi người phải có khả năng tạo một nghề
nghiệp riêng để sinh sống. Khả năng vừa kể chính là dân trí. Trong lãnh
vực dân trí, cụ Phan Châu Trinh kêu gọi KHAI DÂN TRÍ.
Không có cá nhân nào không cần đến dân trí, dân sinh. Tuy nhiên, con
người sống giữa mọi người. Con người là chi thể của xã hội. Không có sự
tham dự của con người, xã hội không thể tồn tại. Vì vậy, đời sống chỉ
thực sự ấm no và hạnh phúc, chừng nào mỗi người biết yêu thương gia đình,
yêu thương láng giềng, yêu thương bạn bè, yêu thương cộng đồng dân tộc,
yêu thương thế giới loài người. Những yêu thương kia gọi chung là đạo đức
làm người, đã được cụ Phan Châu Trinh gói ghém trong hai chữ dân khí. CHẤN
DÂN KHÍ là tinh hoa của tư tưởng Phan Châu Trinh. Chấn dân khí là quyết
tâm củng cố và phát triển đạo đức làm người trong từng cá nhân. Chấn dân
khí là giáo dục và tôi luyện mỗi thành viên của xã hội, không loại trừ
thành viên nào, trở nên một người thương xuyên sống trên căn bản tôn
trọng nhân bản, nhân tính, nhân chủ của mọi người và của chính mình.
Mang chuẩn mực “Chấn dân khí” của nhà tư tưởng Phan Châu Trinh soi rọi
vào quá trình hấp thụ giáo dục của đảng viên đảng CSVN, nhất là đảng viên
trẻ, chúng ta phải công bằng mà nhìn nhận rằng: Quả thực đảng viên CS có
được giáo dục làm người, nhưng người ở đây là ông Hồ Chí Minh, một người
nhiều tên, nhiều vợ ngoại hôn, nhiều ngày sanh, nhiều ngày tử, nhiều nợ
máu đối với những người Việt yêu nước nhưng không chấp nhận CS. Nói chính
xác hơn, ngày nào người CSVN còn hiểu chấn hưng dân khí theo kiểu người
người học tập đạo đức Hồ Chí Minh, ngày đó hy vọng đảng viên trẻ của CSVN
sẽ canh tân, sẽ dân chủ hoá đất nước hiển nhiên chỉ là ảo vọng.
Đỗ Thái Nhiên
(http://www.vietvusa.com)
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|