|
|
DC&PT -
Thời Sự 2009
Những người cầm đầu chế độ toàn trị hãy
trả lời về hành động
Đấu tố ông Hà Sĩ Phu
Dân chủ-văn minh là như thế?
Đoàn kết để bảo vệ Tổ quốc
và xây dựng đất nước là như vậy?
Âu
Dương Thệ
Chỉ còn vài ngày nữa những người
có quyền lực nhất của chế độ toàn trị sẽ trình làng Hội nghị với một số
chuyên viên Việt kiều được họ mời về với chủ đề "Vì một cộng đồng đoàn
kết vững mạnh, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng đất nước". Dụng ý của họ là, để cho thiên hạ, nhất là những chuyên viên và trí thức VN ở trong và
ngoài nước biết, họ vẫn trung thành với tiêu chí đã đặt ra là “đoàn kết dân tộc”, “bảo vệ độc lập” và thiết lập một
xã hội “dân chủ, văn minh”!
Nhưng cùng lúc đó người ta lại thấy, để
chuẩn bị cho bữa cỗ “đoàn kết dân
tộc” với một số chuyên viên Việt kiều được họ mời thì một cuộc bố ráp
nhằm khủng bố các chuyên viên, trí thức và nhân sĩ ở trong nước lại đang
diễn ra rất quỉ quyệt, man rợ và trắng trợn. Mục tiêu rõ ràng của họ là
trước khi dọn “bữa cỗ đoàn kết” rất
linh đình này thì phải dẹp những anh “phá đám”.
Trong số những người bị bắt gần đây có rất
nhiều người trẻ tuổi. Thậm chí chế độ toàn trị còn hành xử ”văn minh” theo lối của họ là bằng
cách cưỡng bách những người đang bị bắt phải “nhận tội và xin khoan hồng”! “Tội” của những chuyên viên và trí
thức bị bắt là đã dám công khai đòi hỏi dân chủ và tố cáo sự nhu nhược
của những người cầm đầu chế độ toàn trị đã cúi đầu nhượng bộ đất đai, hải
đảo và tài nguyên của VN cho chế độ bá quyền Bắc kinh!
Không những thế, những người có quyền lực
của chế độ toàn trị lại còn cực kì ngang ngược và cao ngạo khi để cho Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây kí Quyết định số 97 cấm các chuyên viên,
trí thức và nhân sĩ không được phản biện công khai. Đây là chủ trương bịt
miệng các giới này. Để tỏ lòng tự trọng và phản đối chính sách độc tài và
phản động này, Viện Nghiên cứu Phát triển IDS đã tự ý giải tán vào giữa
tháng 9. Vừa rồi Nguyễn Tấn Dũng rất tức tối lại ra chỉ thị cần có thái
độ với những người chủ trương IDS! Qua đó họ cũng đe dọa các trí thức và
văn nghệ sĩ chủ trương và ủng hộ Kiến nghị chống dự án để Bắc kinh khai thác Bauxite ở
Tây nguyên đang hoạt động tích cực từ giữa tháng 4 xuyên qua
báo điện tử “Bauxite Vietnam”. Một tờ báo điện tử độc lập tố cáo những
chính sách sai lầm, tệ trạng tham nhũng và thái độ cao ngạo của nhóm có
quyền lực trong chế độ toàn trị. Chỉ mới ra đời có vài tháng nhưng tờ
Bauxite Vietnam đã có trên 14 triệu lượt người theo dõi. Nó đang trở
thành một cái gai rất khó chịu cho những người cầm quyền độc tài và thần
phục Bắc kinh!
Cũng trong tinh thần sĩ phu trước đây và ý
thức trách nhiệm của người trí thức hiện đại nên ông Hà Sĩ Phu - một trí
thức tên tuổi ở trong và ngoài nước - gần đây đã lên tiếng công khai
chống lại những hành động phản dân chủ, phản văn minh này. Lập trường vì
độc lập của đất nước, nhân quyền và tự do dân chủ cho nhân dân và thái độ cương quyết của người trí
thức thời đại đã được tỏ rõ trong những bài gần đây nhất của ông như “Trịnh Phương vũ khúc”, “Bức tranh vân
cẩu” và nhất là bài “Nhân vụ
Bauxite nghĩ về vận nước”. (Xem trong www.dcpt.org). Trong bài “Nhân vụ Bauxite nghĩ về vận nước” Hà Sĩ Phu đã nhắc lại nhận
định của ông từ đầu thập niên 90 trong bài “Chia tay ý thức hệ” là “đã theo chủ
nghĩa Mác-Lê thì sự phản bội chỉ còn vấn đề thời gian”. Nay những tiên đoán gần hai thập niên trước
đây của ông đã trở thành sự thực nhãn tiền ai cũng thấy: Từ vụ Bauxite
tới nhượng bộ lãnh thổ và hải đảo!
Nhưng thay vì cám ơn và tôn quí những lời
phản biện thành thực và dũng cảm của người trí thức thời đại này thì
những người có quyền lực của chế độ toàn trị lại đang giở trò rất hạ cấp,
phản dân chủ và văn minh là cho Ban Tuyên giáo Trung ương viết bài nặc
danh tố khổ và mạ lị Hà Sĩ Phu, đồng thời để Bộ Công an ra lệnh cho “Tổ
dân phố” nơi ông sống ở Đà lạt để khủng bố tinh thần gia đình ông! Hà Sĩ
Phu đã kết án rất đúng việc làm mà ông gọi là “đấu tố”, một phương thức
vô cùng dã man đã từng được chế độ toàn trị thi hành trong giai đoạn “Cải cách ruộng đất” vào giữa thập
kỉ 50 của thế kỉ trước, bắt chước phương pháp đối xử tàn bạo với nhân dân
của Mao Trạch Đông!
Thiết tưởng trước khi đãi “cỗ đoàn kết” cho một số chuyên viên Việt kiều thì những người
cầm đầu chế độ toàn trị cần minh bạch với chính mình và nhân dân, nhất là
với các chuyên viên, trí thức và nhân sĩ ở ngay trong nước. Nếu tiếp tục
bạc đãi và đàn áp các chuyên viên và trí thức ngay ở trong nước thì bữa
“cỗ đoàn kết” với một số Việt kiều chẳng thể đánh lừa được ai! Hãy tự soi
gương, xám hối và xin lỗi các chuyên viên, trí thức và học giả ở trong nước.
Hãy hủy bỏ ngay Quyết định 97 rất độc tài và phản động ! Hãy trả tự do
cho những người tranh đấu dân chủ phi bạo lực đang bị giam giữ. Hãy chấm
dứt những phương thức “đấu tố” rất man rợ và phản văn minh với các chuyên
viên và trí thức ở trong nước! Hãy đứng thẳng và nói cho bá quyền Bắc
kinh phải ngưng ngay việc bòn rút tài nguyên, xâm phạm lãnh thổ và hải đảo
của Việt Nam!
Để mọi người có thể theo dõi những âm mưu hiểm độc
và phản dân chủ, văn minh của những người cầm đầu chế độ toàn trị và thần
phục Bắc kinh đối với chuyên viên và trí thức ở trong nước, chúng tôi
đăng lại dưới đây nguyên văn bài “Mấy lời với Nguyễn Anh Duy” của
ông Hà Sĩ Phu để trả lời bài “Chuyện ở khu phố” nặc danh với
tên Nguyễn Anh Duy.
_______________________________
Mấy lời với Nguyễn Anh
Duy
Hà Sĩ Phu
Anh xưng tên là Nguyễn Anh Duy, sinh viên
Đại học Đà Lạt về ngành Công nghệ Sinh học, trọ tại nhà bác T. ở khu phố
2 (phường 2) Đà Lạt. Anh viết bài “Chuyện ở khu
phố”, tập trung mô tả về tôi, tức Hà Sĩ Phu.
Theo anh, những thông tin anh được biết là
do ông chủ nhà T., trong Ban điều hành khu phố cho biết (ông T. ở khu phố
2, còn tôi ở khu phố 3 nhé!).
1/
Vậy anh nói lại với ông T. chủ nhà của anh rằng: Ông ấy tên là gì, công tác cùng viện
với tôi hồi nào mà đưa thông tin về tôi hoàn toàn là thông tin láo?
Ví dụ:
- “...sau sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, thì bác Tụ rất dao động, từ
đó nảy sinh tư tưởng phủ nhận chủ nghĩa Marx”. Thực
tế, tôi viết bài “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của Trí tuệ”
một năm rưỡi trước khi khối Cộng sản sụp đổ, khi ấy báo chí vẫn ca ngợi
các nước Liên xô, Đông Đức, Rumani đang xây dựng chủ nghĩa Xã hội rất
thành công và đang chuyển sang giai đoạn Cộng sản ! Tôi nhìn thấy sự tan
rã ấy đúng lúc nó đang thịnh vượng. Trái lại, hiện nay nhiều người tiên
đoán Cộng sản ở VN sẽ tan rã trong 1-2 năm tới, thì từ năm 2000 tôi đã
tiên đoán nó sẽ biến dạng và tồn tại dài dài vài chục năm nữa. Tôi không
hề là kẻ giao động, xu thời.
- Việc tôi đã nhận tội trong cuộc đấu tố năm
2003, anh bảo tôi “đã bày tỏ nhận thức của mình về những sai lầm” và “hứa với nhân dân khu phố sẽ không
để vấp phải những sai lầm đó nữa”. Láo
khoét! Trong buổi đó tôi đã nói về việc Công an thu máy vi tính của tôi rằng
“Cướp đêm là giặc, cướp ngày là
quan, quan thời nào chẳng có con
dấu hẳn hoi”. Vì thế kết luận của hội nghị là “ ông Tụ không hề nhận
khuyết điểm và còn ngoan cố, nên không thể giải chế, mà phải tiếp tục có
biện pháp mạnh hơn! Nhưng sau đó 3 ngày họ lại mời tôi đi họp thì tôi dứt
khoát không họp hành gì nữa, kết quả là phải trả tự do cho tôi.
- Ông
T. của anh nói “Được giải chế, bác Tụ không những được tự do đi lại mà
còn được chính quyền cho lắp lại điện thọai, nối mạng internet để liên hệ
bạn bè” cũng láo khoét . Việc cắt điện thoại của tôi kéo dài trên 11 năm,
từ 1997 đến 2008, tức là sau khi giải chế năm 2003 vẫn còn kéo dài 5 năm
nữa. Có người thừa điện thoại, nhường cho tôi một chiếc, công an còn bắt
phải thu lại.
- Việc “được giúp hợp thức hóa chủ quyền miếng đất mà bác đang ở (vì
trước đây, khi bác còn công tác tại Phân Viện sinh học đã được nhà nước
bố trí cho ở, sau đó do bác không có nhà chuyển đi, ở lâu ở lì thành ra
của bác), cũng láo khoét . Trước sau tôi vẫn là cán bộ Viện Khoa học
Việt nam, căn phòng 30 mét vuông tôi ở từ 1984 cho tới nay đã có bao giờ,
và có ai dám yêu cầu tôi chuyển đi mà tôi phải “ở lì” ? Việc bán các ngôi
nhà đang cho thuê là chủ trương chung, giao phòng Quản lý nhà Đà Lạt phải
thực hiện, làm gì có chuyện “ở lâu
ở lì thành ra của bác” ?.
- Lại
đến việc nóng hổi vừa rồi, nói tôi “tái
phạm sự cam kết” cũng là nói bậy. Sau những lần phải “làm việc” với
công an, bao giờ tôi cũng khẳng định 2 điều. Một là : các anh không thể
bắt người trí thức phải nghĩ , phải sống giống như mọi người khác trong
khu phố, hai là tuy những bài viết hệ thống tôi đã viết rồi, nhưng tôi
vẫn viết tiếp những điều cần thiết, song ngoài cây bút viết tôi không làm
gì hơn. Vậy tôi có cam kết điều gì mà nói tôi vi phạm cam kết?
- Tối 23
tháng 10 vừa rồi, vợ tôi được khu phố trưởng báo đi họp. Vợ tôi đi họp,
khóa cửa ngoài. Sau đó một lúc lại thấy có người gọi cửa, tôi nói “Nhà
tôi vừa đi họp rồi” và người ấy bỏ đi không nói gì nữa. Hôm sau tôi mới
biết cuộc họp đó là để “kiểm điểm” tôi đã làm ảnh hưởng đến thành tích
“văn hóa” của khu phố (Ôi mỉa mai thay hai chữ Văn hóa). Nếu chính thức
mời tôi đi họp để kiểm điểm, tôi sẽ thẳng thắn cự tuyệt như đã cự tuyệt
năm 2003. Vậy sao lại nói tôi “sợ dân
mà trốn” ? Tôi công khai lên án hình thức
coi khinh nhân dân, chỉ sử dụng dân như công cụ, khi cần thì mượn tay dân để đàn áp. Gọi cuộc đấu tố
là cuộc “đối thoại” được ư? Tôi thách người cầm quyền dám đưa những bài viết
của tôi lên báo chính thống, chỉ cần những bài gấn đây đăng trên mạng bauxitevietnam thôi, để nhân dân kết luận xem Hà Sĩ Phu là người tiên tiến trong
dân hay lạc hậu trong dân? Đời viết lý luận của tôi đã trải qua 3 cuộc “hội
thảo triết học tại phường và tổ dân phố” Đủ thú vị lắm rồi. Biết
điều thế cũng là quá đủ. Về việc này, có dịp tôi sẽ nói kỹ hơn.
2/ Bây giờ có vài lời nói với chính anh Nguyễn
Anh Duy (như tác giả xưng tên).
Không cần biết tên anh là thật hay giả, nhưng
anh xưng là sinh viên khoa Công nghệ Sinh học nên tôi nói với anh mấy lời
:
- Trong bài của anh có sự pha trộn mà tôi lấy
làm tiếc. Một mặt , trong cách xưng hô anh có khiêm tốn, chỉ nói lại thông
tin từ một bán bộ. Điều ấy tôi ghi nhận. Nhưng những chữ “ngựa quen đường cũ”, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã “ đối với tôi thì đấy là lời hỗn láo của bọn
“chó nghiệp vụ” thôi anh ạ! Thử hỏi “Đường cũ” của tôi đã quen là đường
nào vậy? Đường lo nước mất, đường lo đạo đức suy đồi, đường lo kẻ sĩ ươn
hèn, đường dám khinh bỉ những quan to vô trách nhiệm với dân, đường dám
phản biện những tín điều đã làm khổ dân khổ nước ư? Đường ấy là đường mà
những Nguyễn Trãi, những Nguyễn Trường Tộ, những Nguyễn đình Chiểu, những
Nguyễn Mạnh Tường, những Trần Độ đã đi trước, tôi gắng theo gót mà thôi.
Ai là ngưu, ai là mã, thiết
nghĩ chỉ cần thành tâm nghe tiếng nói thật của người lương thiện thì khỏi
cần tranh luận.
- Anh là sinh viên đang học
Công nghệ sinh học (trong đó có ngành nuôi cấy mô và tế bào) thì anh đừng
quên những Tiến sĩ Nguyễn Văn Uyển (bạn tôi, tốt nghiệp ở Hungary), Nguyễn
Xuân Tụ (ở viện Hàn lâm khoa học Tiệp khắc) là những người thày của anh
đầu tiên ở nước này. Tiếp sau đó là các Tiến sĩ
Lê Diệu Muội, Lê Thị Xuân, Lê Trần Bình...của Viện Khoa học Việt nam. Anh
quên hay chưa biết, thì tôi nhắc với tư cách của người đi trước trong
ngành.
- Anh đang học về khoa học-kỹ
thuật mà quan tâm nhiều đến xã hội như vậy kể cũng hiếm có. Nhưng người
làm khoa học tự nhiên mà khảo sát xã hội thường rất duy lý và khoa học,
không bao giờ một người đang đi học, ở địa phương khác đến ở trọ lại chỉ
nghe lời một ông “chủ nhà trọ” mà vội vàng lăng mạ một người về tuổi là
lớp cha của mình, về chuyên môn là lớp tiền bối của mình. Tôi có thể có
nhiều nhược điểm, nhưng một người có nhược điểm “nhút nhát” như anh viết
chắc không phải là người huyênh hoang, liều lĩnh, tự kiêu đâu.
- Tôi và thế hệ trí thức chúng
tôi đã nhút nhát, còn nhẹ, hèn nhát mới đúng. Nhưng khi viết bài ấy, liệu
anh có tự đặt câu hỏi: Tại sao trong lúc những tiếng nói phản biện đã rất
mạnh mẽ, những đảng viên lão thành, cao cấp, có danh vị đã công khai đòi
bỏ điều 4, đòi bỏ cái đuôi “xây dựng chủ nghĩa xã hội”, thậm chí có người
từ ngành Công an đã dùng chữ “ngụy quyền” cho bộ máy rất nhiều tật xấu
hiện nay..., thì chưa bị “đấu tố” gì mà lại phải “đấu tố” một người rất
mực “nhút nhát”? Chẳng lẽ sự “nhút nhát” này còn mãnh liệt và
đáng sợ hơn chăng? Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh vừa cổ vũ sự tiếp nhận thông
tin hai chiều, ý kiến hai chiều. Chẳng lẽ ý kiến trái chiều của một kẻ sĩ
“nhút nhát” lại nguy hiểm đến
mức phải trừng trị, mà khẩn thiết đến mức muối mặt dùng một hình thức
ngụy trá của Cải cách ruộng đất , đã bị lịch sử lên án, là... Đấu tố?
Thân ái
Đà Lạt 13/11/2009
Hà Sĩ Phu
_____________________________
CHUYỆN Ở KHU PHỐ
Nguyễn Anh Duy
Đã
hơn 03 năm nay ở trọ trên đường Nguyễn Thị Nghĩa, P2, Tp. Đà Lạt, để theo
học chuyên ngành Công nghệ sinh học của trường Đại học Đà Lạt, tôi đã khá
quen với những gì diễn ra ở đây và học được khối chuyện trong trường, ngòai
lớp.
Sở
dĩ chuyện khu phố sắp kể sau đây, mà một sinh viên như tôi lại quan tâm, bởi
nhẽ: Gia chủ mà tôi ở trọ là gia đình cán bộ về hưu, bác T (chủ nhà) lại
được tín nhiệm vào Ban điều hành khu phố, tôi thường trò chuyện với bác,
nên những lúc rảnh rỗi ngồi tâm sự với bác, vô tình tôi cũng được biết
khối điều về tình hình khu phố mà bác phụ trách.
Khu
phố 2 là một trong những khu phố trung tâm nên khá nhiều dịch vụ dành cho
khách du lịch phát triển, chẳng hạn: nhà hàng, khách sạn, dịch vụ massage,
quán café, vũ trường… đều có cả. Những lúc họp khu phố về bác đều tỏ ý lo
lắng, ngán ngẩm bởi những phức tạp thường xuyên diễn ra. Mỗi lần như thế,
bác lại càu nhàu: “du với chả lịch, thượng vàng hạ cám, cái gì cũng tìm
đến, có ngày thì loạn mất!”
Có
lần tôi tò mò hỏi: “Sao công an họ không quyết tâm “quét” cho hết, cứ để như vậy biết đến bao giờ?” Bác thở dài:
“Công an thì công an chứ, nhưng người đâu mà bủa giăng cho hết, với lại
chặn chỗ này “nó” lại thòi ra chỗ khác, kín đáo và hợp pháp hơn, tinh vi hơn
thì làm gì được.”
Như
sợ tôi không hiểu, bác giải thích: “Ví như thanh niên, học sinh la cà quán
xá, tụ tập quậy phá, không lo học hành… chỉ khi chúng nó gây mất trật tự
nơi công cộng thì công an mới dẹp, chứ chúng nó tụ tập đùa giỡn nơi quán
xá thì cớ gì mà dẹp? Hay các dịch vụ massage, karaoke hiện nay họat động
có giấy phép đàng hòang, gái mại dâm họat động không hành nghề tại chỗ mà
theo khách về khách sạn với danh nghĩa bạn gái của khách thì công an làm
được gì? Thành phố du lịch thì biết bao nhiêu cặp trai gái ra vào khách
sạn, làm sao biết được đâu là gái mại dâm?”
Tôi
vẫn chưa thỏa mãn, nên hỏi bác: “Vậy luật pháp đành bó tay sao bác, không
lẽ cứ để cho xã hội rối lên mà những người có trách nhiệm chỉ khoanh tay đứng
nhìn?”
“Nhìn
thế nào được?”- bác hơi gay gắt. “Nhưng thật sự cũng không dễ dàng dẹp bỏ,
luật pháp thường chỉ chạy theo, khi có chuyện xảy ra rồi mới điều chỉnh,
rồi chế tài, mà chế tài thì thiếu nghiêm khắc nên người vi phạm không sợ,
cứ tái phạm, tái phạm một cách tinh vi hơn, cứ thế làm cho những người có
trách nhiệm giữ gìn trật tự càng khó làm việc”. Bác tiếp, “công an dù
được trang bị đấy, nhưng công an mà không có dân giúp thì cũng chẳng làm
gì được,… cũng may khu phố này còn có nhiều người tốt, có trách nhiệm…”
Là
sinh viên theo học chuyên ngành Công nghệ sinh học, được biết bác T là cán
bộ Phân Viện Sinh học Đà Lạt về hưu, nơi tôi trọ lại là khu phố có khá
nhiều cán bộ đang và đã từng công tác Phân Viện Sinh học Đà Lạt ở, nên
tôi thường hay hỏi thăm bác T về công việc của Phân Viện, hòng tìm hiểu
thêm về nó, tôi rất muốn khi đi thực tập hoặc sau khi tốt nghiệp sẽ được
làm việc tại đây nên lân la hỏi dò bác. Trong những người được kể, tôi
đặc biệt chú ý đến bác Nguyễn Xuân Tụ - một người thuộc diện văn hay chữ
tốt, nhưng cũng lắm chuyện khác dị, vì thế tôi càng tò mò hơn về con người
này. Đầu tiên, tôi đã thử tìm kiếm trên google cái tên “Hà Sỹ Phu” và khá
chóang về kết quả tìm kiếm, lần mò mãi tôi cũng tìm đến được thư viện của
bác Nguyễn Xuân Tụ. Tôi đã thực sự bị cuốn hút với văn phong và những gì
bác Tụ viết, song lòng tự hỏi tại sao bác lại bị xem là phản động? …tôi
thực sự chưa thể phân định được.
Tôi
đem thắc mắc này hỏi bác T thì được biết khá nhiều điều thú vị. Bác T kể,
trước đây bác Tu cũng không đến nỗi, nhưng sau sự kiện Liên Xô và Đông Âu
sụp đổ, thì bác Tụ rất dao động, tư đó nảy sinh tư tưởng phủ nhận chủ nghĩa
Marx, nhất là cho rằng chủ nghĩa Marx không còn giá trị lịch sử. Bác Tụ
từ đó lao vào viết lách theo cách nhìn đó. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, bác
Tụ lân la kết bạn với một số người đồng quan điểm dẫn đến có việc làm vi
phạm pháp luật. Do vi phạm pháp luật mà bác Tụ bị xử lý bằng pháp luật,
sau khi mãn hạn tù, chính quyền đã thực hiện lệnh quản chế tại gia, đến
năm 2003, do có thái độ cầu thị nên được xem xét giải chế. Trước khi chính
thức được giải chế, tổ dân phố đã họp để lấy ý kiến nhân dân khu phố về
quá trình chấp hành lệnh quản chế của bác Tụ và cũng là để bác Tụ có lời
trình bày trước bà con. Tại đây, bác đã bày tỏ nhận thức của mình về
những sai lầm của bác, hứa với nhân dân khu phố sẽ không để vấp phải những
sai lầm đó nữa, bác còn xúc động xin bà con chòm xóm láng giềng đùm bọc,
vì cảnh bác và vợ đã cao tuổi lại sống đơn độc, không con cái, ít bạn
bè…nơi đất khách quê người, bác
tha thiết muốn được sống trong tình thương của chòm xóm láng giềng. Trước
những tình cảm “chân thật” mà bác thể hiện, nhân dân khu phố đã đồng lòng
kiến nghị lên Ủy ban nhân dân tỉnh giải chế cho bác.
Được
giải chế, bác Tụ không những được tự do đi lại mà còn được chính quyền cho
lắp lại điện thọai, nối mạng internet để liên hệ bạn bè; được giúp hợp
thức hóa chủ quyền miếng đất mà bác đang ở (vì trước đây, khi bác còn công
tác tại Phân Viện sinh học đã được nhà nước bố trí cho ở, sau đó do bác
không có nhà chuyển đi, ở lâu ở lì thành ra của bác). Bác Tụ còn được cho
sử dụng phần đất cơi nới, lấn chiếm để làm quán cho thuê…và bác vẫn nhận
lương hưu theo chế độ, như bao cán bộ hưu trí khác.
Chính
quyền và nhân dân khu phố vẫn tưởng, với những điều kiện đó bác Tụ sẽ chuyên
tâm đầu tư vào công việc nghiên cứu, viết lách có ích cho xã hội, hoặc
chí ít là sự chia sẻ kiến thức chuyên môn về lĩnh vực sinh học (mà bác là
một Tiến sỹ) để lại cho đời, cho thế hệ mai sau. Thế nhưng, chỉ được một
thờ gian, bác Tụ lại “ngựa quen đường cũ”. Bác T thở dài ngao ngán:
“Chẳng hiểu “chả” nghĩ gì mà cứ làm hòai những chuyện không đâu. Xưa kia
còn đi làm đã chẳng làm gì nên chuyện, nay về hưu rồi, ngồi phán như “bố
chó xồm”, cái đầu thì bé tí mà tòan nói chuyện cao siêu, coi thiên hạ không
ai ra gì cả”.
Bác
T kể tiếp: lúc trước còn làm ở Phân Viện Sinh học, bác Tụ đã tự tách mình
ra khỏi tổ chức bằng lối sống hết sức lập dị, làm những việc không giống ai,
được cái là có tài viết lách và nhất là khá rành về chữ nho, đối chữ, đối
câu, nên mọi người cường điệu gọi đùa là sỹ phu Bắc Hà. Dần dà bác ấy lấy
bút danh là Hà Sỹ Phu và gọi riết thành quen. Bác Tụ khẩu khí trong văn
phong thì rất khí khái nhưng lại đặc biệt rất nhát, bác T cùng công tác
chung khá lâu nên rất hiểu tính cách này, mỗi khi có sự cọ xát, va chạm
nào đó thì thường lui về thế thủ “dĩ hòa vi quý”, trong lòng không ưng
nhưng lại không thẳng thắn nói ra, mà chỉ thủ thỉ vào tai người này người
kia để họ lên tiếng giúp. Lúc đầu, nhiều người cũng sẵn lòng giúp, nhưng
sau vài lần bị hớ vì không hiểu rõ thực chất vấn đề, vội tin vào những
điều bác Tụ thủ thỉ mà ra tay nghĩa hiệp, đến khi lâm nạn, bị chất vấn
không giải thích được thì bác Tụ cũng chẳng tham gia, không những thế còn
phủi trách nhiệm, nói rằng bác “đâu có nói thế!”... cứ thế mà người trong
Phân viện ngày càng lảng tránh và xa lánh bác.
Trở
lại vấn đề của bác Tụ, bác T cho biết do nguy cơ khu phố của bác sẽ bị mất
danh hiệu “Khu phố văn hóa năm 2009”, lý do chính không phải do các phức
tạp tại khu phố, mà chính là sự tái phạm cam kết của bác Tụ. Sau nhiều
lần sai phạm, chính quyền nhắc nhở nhưng bác vẫn chứng nào tật nấy. Đã
không tiến bộ mà còn ngày càng sa đà, cuối cùng buộc khu phố phải họp để
kiểm điểm bác. Thế nhưng bác ấy không đến!
Nhiều
người tỏ ra thông cảm, cho rằng bác Tụ biết sợ dân, nhưng có người thì coi
đó là thái độ thách thức dân, xem thường dân. Người ta còn phân tích: với
vị trí là một Tiến sỹ, tuổi bác Tụ cũng không còn ít để mà cho rằng phản ứng trên của
bác là hời hợt. Thế nhưng nếu đã suy nghĩ thấu đáo thì tại sao không dám đến
dự họp tổ dân phố? Bác T nhận định: sở dĩ bác Tụ không đến là vì cho rằng
cuộc họp này đã được khu phố và chính quyền chủ động sắp xếp nhằm đấu tố
với bác Tụ, người dân sẽ có dịp lên án những hành vi sai phạm, thất hứa
của bác Tụ, đến đấy nhất định bác Tụ sẽ phải nghe những lời nghịch nhĩ…
xem ra cũng có lý. Nhưng xét ở một khía cạnh khác thì sự xuất hiện của
bác Tụ là cần thiết, tại sao bác Tụ không nhân dịp này để thực hiện những
điều mà bác vẫn thường nói: tranh luận, đối thọai, nâng cao dân trí…Thiết
nghĩ, đã là cuộc họp tổ dân phố thì thành phần chỉ có thể là những người
dân trong tổ và những người được giao trách nhiệm Ban điều hành (Tổ
trưởng, tổ phó), một tổ dân phố cao lắm là 20 hộ (nghĩa là có 20 đại diện
đến họp), người dân trong tổ dân phố thì có đủ mọi thành phần… một diễn
đàn nhỏ với hơn 20 người tham dự mà bác Tụ không dám đối diện để đối
thọai thì làm sao dám nói đến những việc khác lớn hơn? Nếu bác Tụ xuất
hiện, làm xoay chuyển được một cuộc họp với hơn 20 người ở các thành phần
xã hội, khiến người ta nghe ra, hiểu được thì đó mới là một sự trải nghiệm
có giá trị, một thực tế có khả năng chứng minh cao, hơn nhiều so với những
lý luận mà bác từng nghiên cứu, phân tích. Nhưng bác Tụ không dám đến,
còn khóa cửa ngồi trong nhà, trong khi tổ dân phố họp chỉ cách nhà bác
vài căn, thử đóan xem bác ấy đã nghĩ gì trong suốt thời gian diễn ra cuộc
họp?
Mới
có thơ rằng:
Bác
có cả một thư viện sách
Hàng nghìn trang do chính bác
viết ra
Bác viết cả chuyện trên trời,
dưới đất
Chuyện cung đình cho đến chuyện
hà sa
Những lý luận ngày đêm tâm huyết
Vắt nên thành những
con chữ thanh cao
Bao lý luận bác
dày công phân tích
Chỉ để nghe thôi, chớ
vội tin vào…
Họp dân phố, chỉ hơn vài chục
Người tham gia đủ mọi giai tầng
Diễn đàn ấy bác không xuất hiện
Thì bác chờ biết đến khi nào?
Vừa rồi tìm trên mạng có bài viết
về bác Hà Sỹ Phu mà tôi vô tình nhận được, xin phép tác giả được đăng lại
đây để bạn đọc tham khảo:
Thơ tặng
người quan sát
{Tặng
ông dân chủ NQS}
Có phải Sỹ Phu là chỉ VIẾT
Còn LÀM, là việc của thứ dân?
Nên mỗi bận khua môi, múa mép
Chẳng cân phân giữa Viết và
Làm?
Bao kẻ xông pha nơi hiệp
chót,
Quyết trận này gắng sức một
phen
Ông lại núp danh… “người quan
sát”
Thở than làm nhụt chí anh em.
Nếu cảm thấy mình không đủ sức
Hãy nằm im quan- sát nghe
ông?
Còn đã quyết dấn thân vì nước
Hãy chính danh quân tử xem
nào?
Tháng X, 2009
TVK
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ &
Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|