|
|
DC&PT - Thời
Sự 2009
Nhận định tình hình xã hội Việt Nam
Hương Trà
Đảng Cộng Sản VN đã tồn tại trên đất nước đã hơn 79 năm kể từ ngày
thành lập mặc dù, đã thay đổi nhiều tên gọi để đối phó theo từng giai
đoạn nhằm che mắt nhân dân, nhưng cốt lõi vẫn là Cộng Sản. Chúng ta đã
biết quá nhiều về những chính sách tàn bạo của các nhà lãnh đạo đảng
trong suốt thời gian cai trị nhân dân miền bắc, điển hình là những cuộc
đấu tố trong giai đoạn cải cách ruộng đất long trời lở đất có một không
hai trong lịch sử VN. Đặc biệt, sau 34 năm kể từ ngày 30/04/1975, những
tài sản kết sù của miền Nam đã được đảng sử dụng qua các chiêu bài và
chính sách cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản mại bản, tịch thu nhà
cửa của các thành phần lãnh đạo, sĩ quan của chính phủ VNCH, của các nhà gọi
là giàu có trong nhân dân và những gia đình vượt biên, 16 tấn vàng trong
kho bạc miền Nam cùng nhau chia chác rồi đổ tội cho tổng thống Nguyễn Văn
Thiệu mang đi…v.v…
Với sự tự phong cho mình là đỉnh cao trí tuệ, ĐCSVN đã đưa đất nước ngày
càng nghèo nàn, lạc hậu luôn luôn đứng vào vị trí tốp 10 kém cỏi của thế
giới về tự do, dân chủ, nhân quyền. Vai trò con rồng của Đông nam Châu Á
mà trước 1975 nhân dân miến Nam đã tự hào thì ngày hôm nay chẳng những đã
mất mà ngược lại, còn thua sút các nước cùng khu vực hàng thế kỷ. Các nhà
lãnh đạo đảng thường tuyên truyền trong nhân dân những điều rất hay, rất
đẹp nhưng thực tế thì hoàn toàn khác hẳn. Đảng hô hào xóa bỏ hận thù
nhưng thực tế, vẫn tàn bạo với các thành phần mà trước đây không cùng chí
hướng với đảng, thậm chí tất cả những nghĩa trang quân đội nơi an nghỉ
nghìn thu của các chiến sĩ VNCH đã bị đảng san bằng bình địa, lại còn áp
lực với các chính quyền các nước xóa bỏ những tấm bia kỷ niệm thuyền nhân
đã chết trên bước đường đi tìm tự do.
Đảng hô hào đoàn kết, sử dụng nhân tài, biết lắng nghe những điều hay lẽ
phải để cùng nhau xây dựng quê hương. Thực tế, vẫn tiếp tục đàn áp, bắt
bớ và bỏ tù nặng những người bất đồng chính kiến muốn đảng phải sửa sai
để hòa mình cùng sự tiến bộ của thế giới.
Đảng hô hào hòa hợp dân tộc, vì dân và do dân. Thực tế, dân oan càng ngày
càng đông, nhân tài không được sử dụng đúng mức vì chỉ có đảng viên mới
được quyền lãnh đạo các cơ quan, ban ngành từ địa phương nhỏ nhất tới
thượng tầng trung ương, không chấp nhận bất cứ một ý tưởng nào mà không
đúng với đường lối của đảng, cho dù ý tưởng đó là một đại công thần của
đảng, là những thành phần trí thức nhất trong nước (điển hình là những
bức thư cảnh tỉnh của đại tướng Võ nguyên Giáp và các tướng lãnh cùng với
kiến nghị gần 3000 nhà trí thức ưu tú nhất VN trong dự án khai thác
Bauxite Tây nguyên). Ban hành QĐ 97 bịt miệng sự phản biện công khai của
các nhà trí thức khiến cho Hội nghiên cứu và phát triển IDS của 16 nhà
trí thức từng có tiếng trên chính trường quốc tế phải tự động giải tán….
Đảng hô hào là tôn trọng mọi quyền tự do của nhân dân được thể hiện qua
điều 69HP về quyền tự do ngôn luận, bầu cử, ứng cử, biểu tình và lập hội.
Thực tế người dân chỉ được quyền bầu trong danh sách mà đảng đã chọn sẵn,
chỉ được quyền ứng cử sau khi được đảng cho phép, còn báo chí và quyền thành
lập hội đoàn tư nhân thì hoàn toàn không có.
Đảng hô hào là tôn trọng mọi quyền tự do tín ngưỡng của nhân dân. Thực
tế, chỉ có những tôn giáo nào tình nguyện chịu sự điều hành và kiểm soát
của đảng thì mới được tự do hành đạo theo giáo lý của tôn giáo, nhưng
phải thường xuyên dưới sự hướng dẫn của các cấp chính quyền, những nhà
xuất gia tu hành nào mà can đãm nói lên cái sai của chính quyền, hoặc đề nghị
những điều gì mà không cùng với đường lối của đảng thì đều bị trù dập,
đều bị chính quyền tìm cách cô lập và đàn áp không nương tay điển hình
như: Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ và các chư tôn đức trong GHPGVNTN,
Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và các Linh mục của các giáo xứ Thái Hà,
Tam Tòa…v.v.., các Mục sư trong Hội thánh Tin lành thuộc hệ phái
Manonite…v.v…, các vị tu sĩ PGHH thuần túy. Đặc biệt, sau khi Hòa Thượng
Thích Nhất Hạnh trong những lần về VN để cho bộ mặt của chính quyền CSVN
được sáng sủa hơn trên trường quốc tế, được vào WTO, được bỏ tên trong
danh sách CPC, được làm thành viên không thường trực của Hội đồng bảo an
LHQ…v.v…. Nhưng chỉ một đề xuất nên bãi bỏ ban an ninh tôn giáo, đừng xen
vào nội bộ tôn giáo để tôn giáo được tự do hành đạo mà không lệ thuộc vào
sự kiểm soát của chính quyền như các nước văn minh trên thế giới đã và
đang làm, kết quả là các giáo thọ của Ngài từ Làng Mai (Pháp quốc) đều bị
trục xuất khỏi VN, còn 397 tăng ni sinh VN tu tại tu viện Bát Nhã nơi
thực hiện pháp môn tu Làng Mai thì bị đàn áp tàn nhẫn trong thời gian vừa
qua. Mặc dù, đã được cả cộng đồng thế giới lên tiếng phản đối, nhưng số
phận của các tăng ni sinh này hiện nay vẫn còn là ẩn số bởi vì, 20 tăng
ni của Bát Nhã về tu tại chùa Từ Đức thì đã bị lực lượng CA giải tán rồi.
Hồ sơ bão lãnh 192 tăng ni Bát Nhã tại chùa Phước Huệ được sự đồng ý của
BTS GHPGVN của 2 thượng tọa Thích Minh Nghĩa và Thích Viên Thanh đã không
được chính quyền chấp thuận. Ngày 09/12/2009 trong khi phái đoàn EU nhân
quyền Châu Âu đến chùa Phước Huệ để gặp thượng tọa trụ trì Thích Thái
Thuận và các tăng ni, thì công an đã mặc thường dân cùng với côn đồ giả
danh phật tử đến đập phá chùa và hành hung các tăng ni trước sự chúng
kiến của phái đoàn. Trong khi đó, toàn thể phật tử thuộc thị xã Bảo Lộc
chung quanh chùa đều được lực lượng CA cô lập tại nhà không cho đến chùa.
Không bao giờ có chuyện Phật tử dám đập phá chùa chiền và xúc phạm tăng
ni vì, đây là một trọng tội nặng nhất trong giới luật mà bất cứ một Phật
tử nào dù ngang bướng cách mấy cũng không bao giờ dám nghĩ đến. Chính
quyền CSVN đang tự sát khi cố tình gây đau thương cho giới tu hành. Sự im
lặng của Chư tôn đức trong hàng lãnh đạo GHPGVN trước những bất công và
tàn bạo này của chính quyền là hành động tiếp tay cho kẻ ác, không xứng
đáng với tinh thần Bi, Trí, Dũng của người xuất gia.
Nếu trước đây với sự suy vong của chủ nghĩa CS quốc tế, chính quyền CSVN
bắt buộc phải đổi mới bằng con đường kinh tế thị trường theo lối làm ăn
của tư bản để cho bộ mặt của xã hội VN có phần khởi sắc hơn nhờ vào đầu
tư của các nước tư bãn đổ vào kinh doanh cùng với số tiền mà đồng bào VN
hải ngoại gởi về. Nhưng nếu ngày hôm nay, chính quyền CSVN không biết
phục thiện mà cứ tiếp tục tàn bạo trong sự độc quyền, độc đoán mãi thì
chắc chắn rằng con đường tiêu vong của chính quyền CSVN sẽ không còn xa.
Nên nhớ rằng, sự khởi sắc của VN ngày nay là so với VN của 20 năm về
trước chớ nếu so với các nước cùng khu vực thì không là gì cả. Nhưng đó
là về mặt kinh tế, còn về chính trị thì các nhà lãnh đạo CSVN càng ngày
càng xa rời chính nghĩa. Tuy nhiên, chúng ta cần sáng suốt để nhận định
vì sao CSVN chỉ chấp nhận đổi mới kinh tế mà không chấp nhận đổi mới tư duy
chính trị.
1/- Có đổi mới kinh tế thì các thành phần đảng viên lãnh đạo mới có cơ
hội tham nhũng, vì tiền vay mượn, viện trợ đầu tư từ nước ngoài gia tăng
và số tiền các công trình xây dựng, phát triển đất nước càng lúc càng
nhiều, đó là cơ hội cho các đảng viên lãnh đạo tự do tham ô móc ngoặc.
Những công ty kinh doanh hoặc được sự đỡ đầu của các đảng viên lãnh đạo
hoặc do chính nhà nước đầu tư qua tiền vay mượn, viện trợ của nước ngoài
được khai thác tối đa để đưa vào túi riêng, khi lỗ lã thì tuyên bố phá
sản là xong, hoặc nếu tham ô mà bị bể thì sẽ được xét công và tội cùng sự
bao che trong lúc làm ăn với nhau mà chạy tội. Hình thức tù tượng trưng
cũng như thuyên chuyển qua cơ quan khác là chuyện hàng ngày của đảng.
Tiền trả nợ thì có toàn dân lo.
2/- Nhờ đổi mới kinh tế mà ngày nay, các thành phần đảng viên lãnh đạo
mới giàu có để trở thành những tư bản đỏ của thời đại. Hãy nhìn cách ăn chơi
xài tiền như nước lã của các cán bộ đảng viên trong các nhà hàng sang
trọng, trong các quán bia ôm đầy ắp gái tơ đủ kiểu, cách xài tiền của con
cái của họ đi du học ở nước ngoài và hàng tỷ đôla mà họ gởi các ngân hàng
ngoại quốc nhất là ngân hàng Thụy sĩ thì chúng ta sẽ biết thế nào là sự
thật của những con người lãnh đạo ĐCSVN.
Trong lần trả lời chất vấn tại QH ngày 19/11/2009 của thủ tướng Nguyễn
tấn Dũng, ông ta tự hào là sẽ cố gắng noi gương theo thủ tướng Phạm văn
Đồng (người đã ký công hàm dâng HS-TS cho TQ năm 1958), ông ta nói: tôi
nhớ đồng chí Phạm văn Đồng có lẽ làm thủ tướng lâu nhất, có lần nói chưa
kỷ luật một đồng chí nào. Hơn 3 năm nay tôi làm thủ tướng, cũng chưa kỷ
luật một đồng chí nào. Chắc cũng phải học theo đồng chí Phạm văn Đồng.
Ai cũng biết là tại VN hiện nay, tham nhũng là công khai, là bất trị, là
tiêu cực và móc ngoặc với nhau để làm giàu bất chính. Cá nhân ông Dũng
khi nhậm chức thủ tướng đã từng tuyên bố là sẽ không nương tay với tham
nhũng, với tiêu cực. Nhưng trước QH thì ông lại tự hào là sau hơn 3 năm
tại vị ông chưa từng kỷ luật ai. Chúng tôi thiết nghĩ chỉ bấy nhiêu thôi
cũng đủ biết con người của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng thuộc về loại nào
rồi. Có thể với trình độ lớp 3 trường làng ông nghĩ rằng, khi nói như vậy
trước gần 500 đại biểu QH quy tụ mọi thành phần đảng viên lãnh đạo từ
khắp miền đất nước cũng như trung ương, thì ông sẽ được mọi người ủng hộ
để ông tiếp tục tại vị trong kỳ đại hội đảng thứ XI sắp diễn ra? Trong
lần trả lời trực tuyến với công chúng năm 2007, ông cũng khẳng định: yêu
nhất, thích nhất là trung thực. Ghét nhất, giận nhất là giả dối.
Nhưng bài viết của ông được đăng trên báo nhân ngày giỗ đầu tiên của ông
Võ văn Kiệt có đoạn, ông ca ngợi tinh thần đấu tranh kiên cường của ông
Võ văn Kiệt vì đã cương quyết không chịu thi hành ngưng bắn sau ngày ký
hiệp định Ba lê 27/01/1973 quy định các bên ngưng bắn để tổ chức ngày
tổng tuyển cử cho toàn dân VN chọn lựa người lãnh đạo đất nước. Với bài
viết này của thủ tướng Dũng đã chứng tỏ cho mọi người biết rằng, chính
quyền CSVN là tác nhân chính vi phạm Hiệp định chớ không phải như những
gì mà họ đã tuyền truyền trong nhân dân là Mỹ và chính quyền VNCH vi phạm
Hiệp định.
Còn chủ tịch Nguyễn minh Triết, một con người tự nhận mình là sinh viên
khoa học của Sài Gòn trước năm 1975, với gương mặt và lời nói không khác
gì là nông dân 2 lúa, đã có những lời phát biểu gây chấn động cả trong
lẫn ngoài nước. Sau khi đến Hoa kỳ, phải đi vào ngã sau để tiếp kiến tổng
thống Mỹ vì ngã trước đã được cộng động VN dàn chào. Sau đó, qua nước
Cuba anh em vì cùng là cộng sản với nhau cho nên, ông cao hứng phát biểu:
Có người ví von, VN-Cuba như là đất trời sinh ra. Một anh ở phía
Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình thế giới.
Cuba thức thì VN ngủ, VN gác thì Cuba nghỉ. Sau đó, ông chủ tịch
lại chứng tỏ cái uy quyền của mình bằng cách ký tặng cho Cuba 3000 tấn
gạo trong khi, đa số nhân dân VN trong các vùng nông thôn nghèo khổ phải
lao động cực nhọc mới có đủ tiền mua gạo ăn hàng ngày, còn cuộc sống của
người dân trong các vùng bị thiên tai, lũ lụt tàn phá thì bửa đói, bữa
no. Các Hội từ thiện và các cộng đồng VN hải ngoại đã phải ra sức cứu
giúp cho những đồng bào bất hạnh đúng với tinh thần: lá lành đùm lá rách.
Một đất nước nghèo xơ xác như Cuba và một đất nước VN với tham nhũng,
tiêu cực đang tràn lan vào bậc nhất thế giới và đất đai, hải đảo, vùng
biển đang bị TQ xâm lấn nhưng không dám phản đối mạnh. Thế mà dám khẳng
định là có nhiệm vụ canh giữ hòa bình thế giới, vị trí mà cho dù là những
siêu cường như Hoa kỳ, Anh, Pháp…v.v… cũng không dám nói.Còn trong nước
thì vừa rồi, ông chủ tịch phát biểu trước Hội nghị Việt kiều lần
thứ I tại Hà nội ngày 21/11/2009 là: ở nước người ta muốn tham
tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó vì hệ thống pháp luật rất chặt chẽ ,
còn ở VN mình không muốn tham nhũng cũng động lòng tham,… chớ không phải
do người VN tham nhũng. Quý vị ở nước ngoài khi nghe thông tin này cũng
đừng hốt hoảng cho rằng sao tham nhũng ở VN nhiều nhất thế giới.
Lần đầu tiên trong guồng máy lãnh đạo CSVN, chủ tịch nước Nguyễn minh
Triết đã nói thật, từ câu nói này ông Triết đã nhìn nhận sự quản lý của
nhà nước là quá kém, là vì thấy tiền viện trợ và vay mượn của các nước
nhiều quá cho nên, động lòng tham mới có tiệu cực và tham nhũng vào bậc
nhất của thế giới.
Trong khi TQ hàng ngày đã và đang gieo rắc đau thương cho nhân dân VN,
thường xuyên bắt bớ, đánh đập các ngư dân đánh cá của VN trong thời gian
qua, ngang nhiên tiến quân qua biên giới để đánh VN tháng 2/1979 khiến
cho trên 50 ngàn chiến sĩ phải hy sinh, có những nơi mà quân TQ đi qua
thì đàn bà con gái đều bị hãm hiếp rồi bị giết luôn, các tỉnh thành và
rất nhiều làng mạc bị quân TQ san bằng (trong cuốn sách bị vong lục mà chính
quyền CSVN công bố trước thế giới vào tháng 5/1979 đã nêu ra những sự
kiện tàn ác này của TQ), ngang nhiên dùng lực lượng hải quân đánh chiếm
các đảo quan trọng trong quần đảo TS mà quân đội VN đang trấn giữ. Ông
Nguyễn Minh Triết chẳng những không động lòng, ngược lại còn hết lòng ca
ngợi và cúi đầu trước các nhà lãnh đạo của TQ. Ông đã phát biểu với viện
trưởng VKSTC TQ Tào kiến Minh tại phủ chủ tịch ngày 23/11/2009 như sau: 2
đảng, 2 nhà nước và nhân dân 2 nước Việt-Trung có truyền thống quan hệ
lâu đời, tốt đẹp. Hai nước Việt-Trung đời đời sống bên nhau. Vì vậy, mãi
mãi vun đắp cho tinh thần hữu nghị, quan hệ tiến tới tương lai tốt đẹp
hơn. Thật bất hạnh cho nhân dân VN khi có những người lãnh đạo
bất tài, vô dụng và ươn hèn trước kẻ thù xâm lược như thế.
Biết bao những ý tưởng hay đẹp và hợp thời để ĐCSVN tiếp tục tồn tài
trong lòng dân tộc của các tướng lãnh công thần của đảng, những đề nghị
và góp ý thẳng thắn trong hàng trí thức tối ưu của dân tộc trước sự mất còn
của đất nước đã không đánh thức được lương tâm của các nhà lãnh đạo CSVN
hiện tại. Bài viết với tựa đề: “Không thể không nói” của KTS Trần
Thanh Vân đang hiện diện trên các trang web toàn cầu, người cùng quê với
GS Nguyễn Huệ Chi, được GS dẫn lời giới thiệu trong bài viết của bà, bà
KTS Trần Thanh Vân là một người có tới 55 năm kinh nghiệm về TQ, từng du
học ở TQ, ngoài chuyên ngành bà còn giỏi về khoa phong thủy do đó, bà
biết rất rõ về những âm mưu thâm độc của TQ lúc nào cũng tìm cách để
chiếm VN. Bà viết với cả chân tình và sự hiểu biết của mình với hy vọng
là các nhà lãnh đạo CSVN đừng tiếp tục u mê nữa để tổ quốc VN được vẹn
toàn. Cũng như các lá thư của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gởi lãnh đạo
và BCT đảng, ông Nguyễn Trọng Vĩnh đã từng làm đại sứ VN tại TQ 15 năm từ
1974-1989, ông cũng biết rất rõ về âm mưu thâm độc của TQ là cố tìm cách
chiếm VN cho bằng được trong tương lai.
Đất nước VN không thiếu nhân tài và nhân dân VN lúc nào cũng mơ ước được
tự do, dân chủ và nhân quyền mà hầu hết các nước trên thế giới đang theo,
đang thành công và đang tiến bộ. Chẳng lẽ cả một dân tộc, cả một khối đông
chất xám, trí thức của đất nước lại khoanh tay chịu thua một thiểu số
người lãnh đạo của ĐCSVN để trong tương lai phải chịu cảnh bị Tàu đô hộ
nữa hay sao? Đã đến lúc các lực lượng quân đội và công an, các thành phần
trung thành với đường lối cai trị của các nhà lãnh đạo ĐCSVN phải nhìn
lại chính mình, phải công tâm để biết rằng đường lối của đảng hiện nay là
không còn phù hợp với lòng dân, là đang lạc hậu so với sự tiến bộ của
thời đại, hậu quả cuối cùng là đất nước sẽ bị mất vào tay bọn người TQ,
nhân dân sẽ tiếp tục nghèo nàn, lạc hậu. Chắc chắn rằng, chẳng có ai mong
muốn những điều như thế xảy ra. Nhưng với những gì mà các nhà lãnh đạo
CSVN đang thực hiện và đang thân thiện với TQ thì đó là sự thật. Vậy
những ai tự nhận mình là công dân nước Việt, tự nhận mình là thành trì
bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đất nước và nhân dân sẽ hành động ra sao trước khi
quá muộn.
Việt Nam, ngày 14/12/2009
Hương Trà cùng nhóm bạn trẻ (Email: huongtra13@gmail.com)
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|