|
DC&PT - Thời
Sự 2009
Phải quyết liệt, chuyện
chẳng đặng đừng !
LTS: Ngày 7.12 hải quân Trung
quốc đã lại bắt giữ 43 ngư dân VN cùng với 3 tầu đánh cá của họ ở gần
quần đảo Hoàng sa là lãnh thổ của VN. Mãi tới ngày 11.12 họ mới được thả.
Đây là vụ bắt giữ thứ tư trong năm nay. Cũng như các lần trước, nhà cầm
quyền Bắc kinh đã đối xử tàn bạo với ngư dân VN, tịch thu hai tầu và các
hải sản của ngư dân đã đánh được và bắt các ngư dân phải kí vào một biên
bản là „đã vi phạm chủ quyền vùng biển của Trung
Quốc“.
Suốt trong thời gian này Bộ Ngoại giao
chế độ CSVN vẫn im thin thít, mãi hơn một tuần sau (ngày15.12) Phát ngôn
viên bộ này mới lên tiếng phản đối. Cũng như các lần trước, sự phản đối
lần này của Bộ Ngoại giao cũng chỉ có tính cách lấy lệ.
Cho tới nay nhóm cầm quyền Bắc kinh
vẫn coi thường những lời phản đối này. Bởi vì trong các cuộc gặp gỡ cấp
cao từ Nông Đức Mạnh tới Nguyễn Tấn Dũng vẫn không ngớt lời ca tụng „16
chữ vàng „ và „bốn tốt“ mà Bắc kinh đã hà hơi cho những người cầm đầu
CSVN phải nói! Đáng lưu ý nữa là vào đầu tháng 12 hai tầu Hải quân Trung
quốc đã thăm Hải phòng sau khi tuần tra chung với Hải quân VN lần thứ 8.
Giữa khi hải quânTrung quốc bắt giữ ngư dân VN thì Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ
chính trị, Chủ tịch Hội đồng Lí luận Trung ương và Trưởng ban Tuyên giáo Trung
ương đang ở thăm Trung quốc để bàn về hợp tác tư tưởng!
Dưới đây là nhận định của GS Tương Lai
và ba bài tường thuật mới nhất của tờ Thanh niên và Vietnam Net về vụ bắt
giữ ngư dân VN của nhà cầm quyền Bắc kinh.
Tương Lai
"Yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay hành
động bắt giữ ngư dân Việt Nam và phải đền bù thiệt hại cho ngư dân".
Đó là tuyên bố của chủ tịch Hội Nghề cá Việt Nam về việc 3 tàu cá của ngư
dân Việt Nam lại bị phía Trung Quốc bắt giữ trong lúc họ đang hành nghề
trên vùng biển quần đảo Hoàng Sa.
Các cơ quan hữu quan của Việt Nam tiếp tục lên tiếng
phản đối, có phản ứng quyết liệt để phía Trung Quốc chấm dứt tình trạng
này". Đó là đòi hỏi của nhân dân ta, những người đã từng
biết cái giá phải trả cho độc lập và tự do.
Và độc lập tự do không thể chỉ là một khẩu hiệu động
viên mà còn là quyền của người dân được sống, được làm việc để có hạnh
phúc cho mình và gia đình mình, là quyền làm chủ của từng con người trên
đất nước của mình.
Ấy thế mà họ đang hành nghề trên biển thì bị tàu lạ bắt
giữ, đánh đập rồi đòi tiền chuộc thì còn đâu đạo lý? Ai đang là bọn cướp
biển?
Kể cũng lạ, đường đường là quân đội của một nước đông
dân nhất trên trái đất đang nuôi ước vọng siêu cường, xây cả "vạn lý
trường thành mới dưới mặt đất" để cất giữ vũ khí hạt nhân, sao có
thể làm ngơ cho binh lính được vũ trang tận răng bắt giữ tàu cá của ngư
dân đang hành nghề hợp pháp trên vùng biển của họ?! Nào chỉ có bắt giữ
suông, mà bắt giữ để đòi tiền chuộc.
Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2009, đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi
có 6 tàu cá bị tàu Ngư Chính của Trung Quốc bắt giữ để rồi đòi tiền chuộc trên
1 tỷ đồng!
Xin chỉ dẫn ra đây 2 trường hợp của hai người vợ khốn
khổ: Bà Phạm Thị Lâm ở thôn 4, Tam Hải - Núi Thành, Quảng Nam
đã rụng rời chân tay khi nhìn tờ giấy viết toàn bằng chữ lạ
hoắc mà người ta nói với bà rằng nó đến từ Hải Nam, nơi đang
cầm giữ mạng sống của chồng bà với số tiền chuộc họ đòi là 130 triệu đồng!
Chị Nguyễn Thị Hoa, ở khối 4 thị trấn Núi Thành còn khốn
khổ hơn. Chồng chị, bị tàu lạ bắt dạo tháng 3/2007 và đòi chuộc 160
triệu đồng. Chị phải bán ngôi nhà đang ở mới có đủ số tiền ấy!
Theo thống kê của Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng Quảng
Ngãi, từ đầu năm đến nay, phía Trung Quốc đã bắt giữ 17 tàu cá với khoảng
210 ngư dân huyện đảo Lý Sơn và xã Bình Châu, huyện Bình Sơn trong lúc
hành nghề và trú bão trên vùng biển Hoàng Sa. Trước áp lực của công luận,
họ phải thả 13 tàu cá cùng 210 ngư dân về Quảng Ngãi nhưng vẫn còn 4 tàu
cùng nhiều trang thiết bị, ngư cụ, thủy sản bị tạm giữ ở Hoàng Sa, ước
tổng giá trị gần 8 tỷ đồng.

Vì sao họ phải lựa chọn giải pháp "cướp biển"
như vậy trong khi hồi tháng 12 năm ngoái họ điều động ba chiến hạm tới
vùng biển Somali để góp phần "chống cướp biển"?
Xem ra tiền chuộc mà bọn cướp biển Somali
đòi chính phủ và gia đình các nạn nhân của chúng với tiền chuộc
mà lính Trung Quốc đòi gia đình những ngư dân Việt Nam bị họ bắt có lẽ
chỉ khác nhau mỗi một điểm: một bên là đô la Mỹ và một bên là tiền đồng
Việt Nam được quy đổi theo tỷ giá Nhân Dân tệ!
Sao lại phải cất công đi chống cướp biển tận vùng Sừng
châu Phi mà không chống cướp biển ngay trên biển Đông nhỉ?
Vả chăng, chống bọn cướp biển này lại không cần đến hạm
đội diễu võ dương oai (thực sự là bước tập dượt đầu tiên hướng tới xây
dựng một lực lượng "hải quân viễn dương") mà chỉ cần phát ra
một mệnh lệnh "tạm ngừng"!
Theo giáo sư Ramses Amer (Thụy Điển) thì tất cả những
"động thái gây ầm ĩ " gần đây của Trung Quốc đều gắn với
việc Việt Nam đăng kí thềm lục địa mở rộng lên LHQ mà ông cho là "một bước đi tuyệt vời, khiến Trung
Quốc bất ngờ..." Việc cấm tàu cá ra khơi, bắt giữ ngư dân khi
tránh bão ở quần đảo Hoàng Sa... chỉ là biểu hiện của sự "phản ứng
thụ động" của Trung Quốc.
|
Vấn
đề đang tồn tại trong quan hệ hai nước Việt Nam - Trung Quốc là do lịch
sử để lại: vấn đề trên biển.
Tồn
tại vấn đề này là khách quan. Chúng ta không nên để vấn đề ảnh hưởng
lợi ích của hai bên và sự phát triển của quan hệ hai nước. Nếu trong
thời gian ngắn, chúng ta không giải quyết được, thì nên để sang một
bên, làm những vấn đề mà hai nước có thể cùng làm được để phát triển. -
Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc Tường.
|
Cũng theo GS Ramses, bản chất của vấn đề ngư dân là câu
chuyện chủ quyền, vấn đề chính trị, ngoại giao. Trung Quốc chỉ tìm mọi
cách để nhắc nhở và khẳng định ai là chủ ở Biển Đông.
Lần đầu tiên, tháng 5/2009, Trung Quốc buộc phải đưa
bản đồ tuyên bố chủ quyền hình chữ U trên Biển Đông lên Liên hiệp quốc,
bản đồ mà Trung Quốc vốn luôn chỉ giữ kĩ trong túi mình. Trong khi đó,
chính các học giả Trung Quốc cũng không hiểu thực sự đường lưỡi bò mà
Trung Quốc đưa ra thể hiện điều gì.
Theo một bài thuyết trình của một học giả Mỹ tại Đại
học Texas gần đây, từ khoảng 20 năm trở lại đây, Trung Quốc đã sử dụng
một công thức tổng hợp để thực hiện tham vọng của mình: một là,
tấn công quân sự qui mô nhỏ; hai là, thực hiện đơn phương thăm dò
và khai thác tài nguyên trên vùng tranh chấp; ba là, đe doạ bằng
vũ lực đối với ngư dân hoặc sử dụng sức ép kinh tế đối với các tập đoàn
dầu khí quốc tế nhằm ngăn chặn các đối thủ tiến hành khai thác tài nguyên
ở vùng tranh chấp; bốn là, chia rẽ các nước trong khu vực bằng
kinh tế và ngoại giao; năm là, tuyên truyền chủ quyền và thái độ
cứng rắn của họ đối với vấn đề biển Đông trên toàn thế giới để các nước
phải e ngại. Công thức này của Trung Quốc có mục tiêu hướng vào việc
thiết lập chủ quyền của họ đối với biển Đông trên thực tế (de facto), mặc
dù về mặt pháp lý (de jure) điều này không biện hộ được.
Phải đặt vấn đề bắt giữ để vòi tiền chuộc mà họ gọi là
"tiền phạt" (thực chất là một quỷ biện của ngôn từ) để lấp liếm
hành động cướp biển mà chính họ cũng chưa tìm được cách "ăn làm
sao, nói làm sao bây giờ", khi mà họ luôn luôn muốn giữ thể diện
và đánh bóng hình ảnh của mình trong khu vực và trên thế giới trong cái
"công thức tổng hợp" được học giả Mỹ đưa ra đó mới hiểu ra được
vì sao người ta lại nhẫn tâm thực thi giải pháp "cướp biển" đó.
Hơn nữa, nói như ông Augusto N. Muclat, chuyên gia về
đối thoại quốc tế của Philippines, Trung Quốc đã tham gia Hiệp ước Hữu
nghị và Hợp tác với ASEAN (ASEAN Treaty of Amity and Cooperation): "Họ
phải có trách nhiệm thực hiện những điều mà mình
đã kí kết. Cho nên, sẽ là không thể có chuyện và không thể
chấp nhận nếu việc cho người tấn công hay đối xử tàn bạo với ngư dân nước
khác là chính sách của Chính phủ Trung Quốc, nhất là trong trường hợp
khẩn cấp tránh bão. Chính phủ nước này cần hành động để thu thập thông
tin về hành xử sai trái này, và kỷ luật những người chịu trách nhiệm".
Và đúng như GS Lokshin G. Mikhailovich (Nga) "quan
điểm của Trung Quốc là hết sức thiếu nghiêm túc, chỉ mang tính tuyên
truyền hơn là dựa trên lôgic, và tính pháp lý".
|
Có
những trang mạng đưa quan điểm không hữu nghị với Việt Nam. Đó chỉ là
các ngôn luận cá nhân, không phải chủ trương, lập trường của Chính phủ Trung
Quốc.
Chủ
trương của chúng tôi là Chính phủ làm hết sức mình để thúc đẩy quan hệ
Trung Quốc - Việt Nam. - ĐS Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc
Tường.
|
Thâm thúy và tế nhị, giáo sư nhắc lại một chuyện cũ:
"Khi còn trẻ, là một phiên dịch, có dịp dịch cho đoàn quan chức
Việt Nam tới thăm Liên Xô và có đề cập tới vấn đề Hoàng Sa. Chính sách
của Trung Quốc lúc đó rất cứng rắn. Họ lấy lí do là qua nghiên cứu khảo
cổ, họ đã phát hiện xương người Trung Quốc ở các đảo thuộc quần đảo này,
và do đó, Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với quần đảo. Lãnh đạo Việt Nam
khi đó đã đáp lời Trung Quốc, hãy tới khảo cổ ở gò Đống Đa và các khu vực
xung quanh Hà Nội, họ sẽ tìm thấy nhiều xương của người Trung Quốc hơn
nữa".
Nhưng thôi, hãy cố quên đi những kỷ niệm buồn để mà cố
"cánh thượng nhất tầng lâu"(bước thêm một bậc lầu nữa)
để có thể "dục cùng thiên lý mục" (phóng tầm mắt xa ngàn
dặm) trong thơ Vương Chi Hoán, khiến cho nhân dân hai nước chúng ta cùng
nhau đi tới trong một thế giới đang rộng mở.
Và cũng đừng làm theo nàng Tức Vĩ trong tuyệt tác của
Vương Duy: "Khán hoa mãn nhãn lệ Bất cộng Sở Vương ngôn"
(Ngắm hoa mà lệ chứa chan đôi mắt, Không nói một lời nào với vua Sở).
Làm sao sống cạnh nhau mà không nói một lời nào với nhau được?
Lẽ nào trong thế kỷ XXI đang mở ra một chân trời mới
cho các dân tộc, cho dù là "siêu cường" hay "đang phát
triển", đều có những cơ hội để tìm thấy chỗ đứng của mình, lại phải
như nàng Tức Vĩ vốn là người nước Tùy bị vua nước Sở cưỡng bức nên quyết
"Bất cộng Sở Vương ngôn" được.
Cho dù phải bán nhà mới có đủ tiền chuộc chồng trở về,
thì người vợ khốn khổ vừa kể trên không buộc phải ứng xử như nàng Tức Vĩ
sống cạnh Sở Vương, người đã bức tử chồng mình, để chiếm đoạt mình. Những
âm mưu thì ở đâu đâu ấy, chứ nhân dân thì bên này hay bên kia biên giới
đều ước ao được sống trong hòa bình, hữu nghị, đều biết cái nghĩa của câu
tục ngữ "bán anh em xa, mua láng giềng gần", đều có thể
hồn nhiên tấu lên khúc Kinh Thi, mà Kinh Thi cũng là một thứ "tục
ngữ" trong văn hóa dân gian đấy thôi:
"Đào chi yêu yêu,
Chước chước kỳ hoa,
Chi tử vu qui,
Nghi kỳ thất gia."
(Mơn mởn đào tơ,
Rực rỡ nở hoa,
Cô ấy lấy chồng,
Êm ấm cửa nhà)
Mong làm sao chỉ được nghe "lời lời châu ngọc,
hàng hàng gấm thêu" trong "đào chi yêu yêu"
ấy hay nghe "những chữ vàng" đọc lên cứ sang sảng như
chuông đồng, chứ không là tiếng nổ của súng liên thanh bắn vào ngư dân
trên biển.
Hy vọng rằng cái chuyện "thị khả nhẫn dã, thục
bất khả nhẫn dã", việc đó nhẫn tâm làm được thì việc gì mà
không nhẫn tâm làm được (Luận Ngữ. Thiên Bát Dật) mà Đức Khổng Tử đã
từng khuyến cáo, chỉ là chuyện bậy bạ do bọn "bên dưới" gây ra,
chứ không phải do những người tử tế "nói rồi rồi lại ăn lời được
ngay" đâu!
Vì rằng, vị "vạn thế sư biểu" ấy đã từng răn
dạy "Tiên hành kỳ ngôn, nhi hậu tòng chi", làm trước
điều mình muốn, rồi hãy nói sau. (Luận Ngữ Thiên Vi Chính). Chẳng
những thế, ngài lại thật nghiêm khắc mà cảnh báo: Nhân nhi vô tín, bất
tri kỳ khả dã [Người mà không có đức tín thì sao thành người được!
(Luận ngữ Thiên Vi Chính). Ai ai cũng đều mong được là người tử tế!
Trích: Tuần Việt Nam 15.12
______________________________________
Vụ Trung Quốc bắt giữ tàu cá VN: Hành
động tái diễn không thể chấp nhận!
|

|
|
Ngư dân Lý Sơn cứ lo âu mỗi khi ra khơi đánh bắt ở vùng biển
Hoàng Sa - Ảnh: Hiển Cừ
|
Đây
là vụ thứ 4 trong năm nay, phía Trung Quốc bắt giữ, tịch thu tàu cá của
ngư dân Quảng Ngãi trên vùng biển Hoàng Sa, trong khi đây là ngư trường
truyền thống của ngư dân Quảng Ngãi đánh bắt lâu nay.
Ba chiếc tàu đánh cá ở thôn Tây, xã An Hải, H.Lý Sơn,
gồm: tàu QNg - 66398 TS của ông Dương Lúa (43 tuổi), trên tàu có 14 lao động;
tàu QNg - 96004 TS của ông Lê Tân (49 tuổi), trên tàu có 14 lao động và
tàu QNg - 66119 TS của ông Lê Văn Lộc (37 tuổi), trên tàu có 15 lao động
(3 người này vừa là chủ tàu vừa là thuyền trưởng) nhổ neo, rời đảo hôm
28.11.
Bất ngờ bị vây bắt trên biển
Theo tường trình của ông Dương Lúa, cả 3 tàu ra đến quần
đảo Hoàng Sa mới hành nghề được vài ngày thì trưa ngày 7.12, khi tàu của
ông đang ở tọa độ 16 độ 45’N - 112 độ 35’E thì bất ngờ một tàu sắt Trung
Quốc mang biển kiểm soát 309, có trang bị vũ khí đến khống chế bắt giữ
tàu và các ngư dân về đảo Phú Lâm giam giữ.
Đến trưa 8.12, tàu Trung Quốc (cũng mang biển kiểm
soát trên) tiếp tục vây bắt tàu QNg - 96004 TS khi đang hành nghề tại tọa
độ 16 độ 25’428”N - 112 độ 42’042”E.
Đến 13 giờ cùng ngày, vẫn chiếc tàu Trung Quốc nói
trên tiếp tục thả ca-nô cao tốc rượt đuổi, vây bắt tiếp tàu QNg - 66119
TS lúc đang hành nghề tại tọa độ 16 độ 26’N - 112 độ 42’E.
Hai chiếc tàu cùng ngư dân bị bắt hôm 8.12, phía Trung
Quốc cũng đưa về đảo Phú Lâm, giam giữ 43 ngư dân vào một phòng. Sau đó,
phía Trung Quốc cử người đến đưa cho mỗi thuyền trưởng một bản tự khai viết
bằng tiếng Việt có nội dung: “Thuyền đánh cá của ngư dân VN đã vi phạm chủ
quyền vùng biển của Trung Quốc và sử dụng chất nổ trái phép” (!?), đồng
thời buộc các ngư dân phải sao chép lại đúng nội dung, nếu viết không
đúng với nội dung hướng dẫn sẽ bị đánh đập. “Với tình cảnh như thế, chúng
tôi buộc lòng phải ký vào biên bản chứ chẳng còn cách nào hơn”, ông Lê
Tân nói.
Cũng theo tường trình của ông Tân, trước khi phóng
thích tàu của ông cùng 43 ngư dân về lại Lý Sơn vào ngày 10.12, phía
Trung Quốc đưa những bao được cho là thuốc nổ từ trong kho của họ xuống 3
tàu để quay phim, chụp ảnh đồng thời tịch thu 5 tấn hải sản đã đánh bắt
được và 3.000 lít dầu trên tàu của ông.
Mãi đến tối 11.12, tàu của ông Tân cùng 43 ngư dân mới
về đến đảo Lý Sơn, song hai tàu QNg - 66398 TS và QNg - 66119 TS bị phía
Trung Quốc tịch thu với tổng trị giá gần 2 tỉ đồng. “Dù được thả về với
gia đình nhưng giờ gia sản chỉ còn tay trắng, biết lấy gì nuôi sống gia
đình đây”, ngư dân Dương Lúa than thở.
Khẩn trương can thiệp
|
|
Không
chỉ thả vô điều kiện các tàu cá của ngư dân VN mà còn bồi thường cả vật
chất và tinh thần bởi họ hành nghề ngay trên vùng biển chủ quyền của
mình

|
|
|
Ông
Trương Ngọc Nhi,
Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi
|
Chiều 13.12, trao đổi với PV Thanh Niên, đại tá Bùi Phụ
Phú, Phó chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi cho biết,
ngay sau khi 43 ngư dân về đến Lý Sơn, Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Quảng
Ngãi lập tức cử cán bộ chiến sĩ đến từng gia đình làm việc với các ngư
dân để nắm tình hình, thu thập chứng cứ. Tất cả các ngư dân cũng đã làm
tường trình vụ việc. Trên cơ sở này, Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Quảng
Ngãi đã có văn bản báo cáo Tỉnh ủy, UBND tỉnh và Bộ tư lệnh Bộ đội biên
phòng kiến nghị Bộ Ngoại giao can thiệp, yêu cầu thả vô điều kiện 2 tàu
cá của ngư dân Lý Sơn đang bị phía Trung Quốc tịch thu, giam giữ tại đảo
Phú Lâm.
Theo ông Trương Ngọc Nhi, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng
Ngãi, trước mắt UBND tỉnh sẽ chỉ đạo các cơ quan chức năng tiếp tục củng
cố hồ sơ, làm rõ các chứng cứ, nhất là nội dung tường trình của 43 ngư
dân. Sau khi đầy đủ hồ sơ, UBND tỉnh sẽ có văn bản gửi Chính phủ và Bộ
Ngoại giao đề nghị can thiệp, phản đối hành động của phía Trung Quốc.
“Không chỉ thả vô điều kiện các tàu cá của ngư dân VN
mà còn bồi thường cả vật chất và tinh thần bởi họ hành nghề ngay trên
vùng biển chủ quyền của mình”, ông Nhi nói.
Hiển Cừ
Trích: Thanh niên 14.12
_______________________________
Sạt nghiệp khi bị 'tàu lạ' bắt
,
-
Hầu như năm nào ngư dân Lý Sơn cũng có tàu bị phía Trung
Quốc bắt giữ. Với ngư dân, như thế coi như sạt nghiệp.
Chủ tàu thành con nợ
Theo UBND huyện đảo Lý
Sơn, chỉ trong 6 tháng đầu năm 2009, Lý Sơn có 6 tàu cá bị tàu Ngư Chính bắt
giữ. Tổng mức phạt mà họ đưa ra lên đến trên 1 tỷ đồng.
Anh Bùi Thông, thôn An Hải, một trong những chủ tàu từng bị Trung Quốc
bắt giữ tâm sự: “Cả đời làm nghề tích góp được chiếc tàu nhưng không
may bị Trung Quốc bắt xem như trắng tay”.
|

|
|
Tờ phạt (toàn chữ Trung Quốc) mà phía Trung Quốc bắt ép ngư dân
Việt Nam ký vào. Ảnh: Trà Giang
|
Anh Thông kể, một lần tàu của anh với 16 lao động đang đánh bắt
ở vùng biển Hoàng Sa thì bị Trung Quốc bắt giữ. Gia đình phải chạy vạy
khắp nơi đủ 80.000 nhân dân tệ (trên 150 triệu đồng) để chuộc. Sau chuyến
đó, cuộc sống của anh trở nên túng quẫn bởi bao nhiêu tài sản, kể cả
chiếc tàu, đều đem bán để lo trả nợ.
Mới đây nhất, vào đầu 2/2009, 3 tàu
đánh cá của các ngư dân Lê Vinh, Đặng Thu và Trần Tùng với 42 lao động
cũng bị Trung Quốc bắt giữ khi đang đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa.
Phía Trung Quốc đưa ra mức phạt 190.000 nhân dân tệ (tương đương 487
triệu đồng) cho ba tàu.
Tàu của anh Lê Vinh được thả về trước nhưng những người khác bị giữ lại làm
con tin để đợi tiền chuộc rồi mới được thả về.
Chị Dương Thị Hường, vợ anh Lê Khởi, một chủ tàu bị Trung Quốc bắt giữ ấm
ức kể: “Ở vùng biển, đàn ông là trụ cột. Mọi chi tiêu sinh hoạt đến
việc học hành của con cái trong gia đình đều phụ thuộc vào chuyến biển
của người chồng. Vì vậy, tàu và ngư dân nào không may bị Trung Quốc bắt
thì không những trắng tay mà trở thành “con nợ”.
Theo chị Hường, chi phí cho mỗi chuyến ra khơi lên đến cả trăm triệu
đồng. Nếu lỡ bị bắt, tài sản trên tàu không những bị thu, mà còn phải lo
chạy vạy tiền để nộp phạt.
|

|
|
Tàu thuyền
của ngư dân Lý Sơn. Ảnh: Trà Giang
|
Từ khi tàu của chồng chị bị phía Trung Quốc bắt giữ đến nay, số nợ của
gia đình chị đã lên gần 300 triệu đồng, kể cả gốc lẫn lãi. “Không
biết đến bao giờ mới trả được nợ”, chị Hường nói.
Bán nhà chuộc chồng
Bà Phạm Thị Lâm (thôn 4, Tam Hải -
Núi Thành, Quảng Nam) nhớ lại mình đã rụng rời chân tay khi nhìn tờ giấy
viết toàn bằng chữ lạ hoắc mà người ta nói với bà rằng nó đến
từ Hải Nam, nơi đang cầm giữ mạng sống của chồng bà (ông
Bùi Công Tiễn, chủ tàu 1431, bị bắt tháng 6/2003).
|

|
|
Chị Nguyễn Thị Hoa rơi vào tình cảnh mất
nhà sau khi phải nộp 160 triệu đồng để chuộc chồng. Ảnh: K.Minh
|
Tìm người biết tiếng Hoa để đọc giấy nợ thật
khó. Bà Lâm tìm đỏ mắt mới gặp được anh Trương Công Phước công tác tại Bộ
đội Biên phòng Quảng Nam. Cầm tờ giấy đòi tiền chuộc, anh Phước cũng
chỉ hiểu đại khái nên phải điện thoại theo số chỉ dẫn trên tờ giấy đòi
tiền chuộc để hỏi lại.
Anh Phước phải điện cả chục cuộc điện thoại
trong bảy, tám ngày liên tục như vậy để hiểu hết điều bên kia cần. Cứ mỗi
cuộc điện, “khổ chủ” (chị Lâm và anh Quốc) mất 200.000 đồng cước phí.
Riêng tiền điện thoại, đã tốn cả triệu bạc.
Đến khi đi nộp tiền càng khổ hơn, lên Tam Kỳ
(Quảng Nam) đi khắp các ngân hàng nhưng không nơi nào chịu nhận chuyển.
Cũng may Ngân hàng Nhà nước tỉnh chấp nhận sau khi làm tờ trình xin phép
Ngân hàng Trung ương.
Bà Lâm hồi nào đến giờ có chuyển tiền đâu mà
biết thủ tục? Bà mang 2 bọc tiền lên giao cho thủ quỹ ngân hàng, cô
thủ quỹ đẩy trả lại bảo ngồi lựa mệnh giá nào theo mệnh giá đó. Đổ ra 130
triệu đồng, tiền 1000 đồng có, 2000, 5000 đồng có, bà ngồi lựa cả
đống tiền mà chứa chan nước mắt.
Chị Nguyễn Thị Hoa ở khối 4,
thị trấn Núi Thành (Núi Thành) còn “đoạn trường” hơn.
Chồng chị, anh Lương Văn Sơn, chủ tàu 90316, bị tàu lạ bắt tháng
3/2007 và đòi chuộc 160 triệu đồng.
Chị Hoa nhờ người mách ra Đà Nẵng
tìm được thầy giáo Phạm Xuân phiên dịch ra một bản tiếng Việt và công
chứng giúp. Khi biết số tiền phải nộp quá lớn, chị còn hoang mang hơn: trong
tay không có đồng bạc, nợ ngân hàng đầm đìa. Cũng may có người thông cảm chịu
mua ngôi nhà gia đình chị đang ở.
Đến khi nhà ở cũng không còn, con cái đi ở
thuê, chị xách bọc tiền trên tay đến ngân hàng trả tiền chuộc chồng.
Trích: Vietnam Net 14.12
___________________________________
Trắng tay trở về từ đảo Hoàng Sa
,
-
Đã 4 ngày trôi qua, nhưng 43 ngư dân huyện đảo Lý Sơn vừa trở về từ
đảo Hoàng Sa vẫn chưa hết bàng hoàng vì bị lực lượng tuần tra của Trung
Quốc vô cớ bắt giữ và tịch thu tàu hôm 7 và 8/12 vừa qua.
>>
Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chấm dứt bắt giữ ngư dân
>>
Hội Nghề cá gửi văn bản cho Đại sứ quán Trung Quốc
"Hết rồi,
trắng tay rồi. Nợ một đống không biết lấy chi để trả. Mất tàu, thất
nghiệp nằm bờ, chắc chết đói. Một mình tui đã đành. Còn cả chục anh em
cùng hàng trăm người khác là vợ con, cha mẹ trên bờ. Kiểu ni chắc chết
chùm quá anh ơi…", thuyền trưởng, kiêm chủ tàu QNg-66398-TS
Dương Lúa than.
Chạy trốn tàu lạ
màu trắng
Nằm trong số 43 ngư
dân Lý Sơn bị phía Trung Quốc bắt giữ hôm 7 và 8/12, anh Lúa kể: Ngày
28/11, tàu anh cùng 2 tàu khác mang biển số QNg-96004-TS do ông Lê Tân
làm thuyền trưởng và QNg-66119-TS do ông Lê Văn Lộc làm chủ tàu kiêm
thuyền trưởng rời cảng cá Lý Sơn ra vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa để
đánh bắt cá như thường lệ.
Cả 3 tàu cùng đánh
bắt trên vùng biển thuộc tọa độ 16 độ 45’N và 112 độ 32’E. Các tàu anh em
đánh bắt trong khu vực vẫn thường liên lạc với nhau qua ICOM. Đến 7
giờ sáng ngày 8/12, đang đánh bắt cá thì anh em trên tàu phát hiện một
chiếc tàu màu trắng từ xa chạy đến.
Biết có chuyện
chẳng lành, thuyền trưởng Dương Lúa lệnh anh em vứt lưới bỏ chạy. Càng
chạy, chiếc tàu sắt công suất lớn càng đuổi.
|

|
|
Thuyền trưởng Dương Lúa kể lại nỗi kinh hoàng
khi tàu bị bắt giữ.
|
"Chạy hơn 3
giờ đồng hồ, chiếc tàu lạ có trang bị vũ khí bắt đầu thả xuồng bay rượt
theo và ra lệnh dừng tàu để kiểm tra. Biết không thể thoát, nên tui đành
phải dừng tàu. Thế là bọn chúng từ dưới tàu với súng ống, roi điện nhảy
ào sang khống chế toàn bộ anh em đưa sang tàu của chúng và đưa tàu về đảo
Phú Lâm", anh Lúa kể.
Theo vị thuyền
trưởng này, đến cảng Phú Lâm, toàn bộ 14 anh em trên tàu bị bịt mắt đưa
lên tàu sắt chở đi hơn 5 giờ đồng hồ rồi bị đưa về nhốt trong một căn nhà
trên đảo. "Lúc tháo băng bịt mắt, anh em tụi tui mới biết số anh
em trên 2 tàu của anh Lộc và Tân cũng cùng chung số phận bị bắt giữ trước
đó đưa về nhốt tại đây. Tổng cộng có 43 người trên 3 tàu".
Thuyền trưởng Lê
Văn Lộc, chủ tàu QNg-66119-TS cũng kể bị tàu sắt chắn đầu. 4 người có
súng ống, roi điện nhảy lên tàu của ông khống chế 15 anh em trên tàu, lục
soát lấy toàn bộ tài sản trên người. Ai không chịu sẽ bị đánh đập.
Không biết chữ thì
lăn tay
Cả 3 tàu với 43 ngư
dân bị nhốt tại đảo Phú Lâm trong hai ngày 7 và 8/12.
Đến ngày mùng 9, 43
ngư dân được một số người mặc sắc phục trên đảo Hoàng Sa đưa một tờ giấy
viết sẵn bằng tiếng Trung Quốc. Theo người phiên dịch, đó là biên bản vi
phạm vùng biển của Trung Quốc, bắt buộc phải ký vào. Ai không biết chữ
thì lăn tay.
|

|
|
Nhiều tàu đánh bắt của ngư dân Lý Sơn nghe tin
tàu bị đánh cướp tại đảo Hoàng Sa đành phải nằm bờ không dám ra khơi.
|
"Lúc đó sợ
quá, lại không biết tiếng. Họ có súng, roi điện lăm lăm trong tay. Biểu
ký thì ký. Nhiều anh em không biết chữ thì lăn tay. Nếu không ký và lăn
tay thì sẽ bị đánh và dí roi điện vào người", anh Lộc nhớ lại.
Vẫn chưa hết, đến
sáng 10/12, một số người mặc sắc phục hải quân Trung Quốc đến đưa tờ giấy
viết sẵn bằng tiếng Việt "các anh đã vi phạm vùng biển Trung
Quốc, dùng thuốc nổ để đánh cá nên bị bắt giữ…" và bắt 43 ngư
dân viết lại nguyên văn và ký tên.
"Từ lúc bị bắt
giữ đến khi đưa về đảo Phú Lâm, những người trên tàu sắt của Trung Quốc
không hề phát hiện thuốc nổ trên tàu của bà con tui. Thế mà lại bắt anh
em tụi tui phải viết vào tờ khai nhận dùng thuốc nổ đánh bắt. Thật là vô
lý, nhưng không viết thì bị đánh đập", thuyền trưởng Lê
Văn Lộc kể.
Bị quay phim, chụp
ảnh
Toàn bộ 43 anh em
sau đó bị bịt mặt đưa ra xe, chở xuống cảng nơi đang giữ 3 con tàu cá.
Được mở bịt mặt, 43
người đã thấy đông người bận sắc phục hải quân và kiểm ngư Trung Quốc.
Những người có vũ trang ra lệnh cho 3 thuyền trưởng của 3 tàu lần lượt bưng
một khay thuốc nổ khoảng 28 kg đưa xuống tàu để quay phim, chụp ảnh từng
tàu một.
"Hết tàu
này đến tàu khác, hết người này đến người khác, họ bắt tụi tui bưng khay
thuốc nổ "đóng phim" cho họ quay phim chụp ảnh suốt từ 8 giờ
sáng đến 1 giờ chiều ngày 10/12", vẫn lời anh Lê
Văn Lộc.
43 ngư dân sau đó
bị bắt đứng xếp hàng, nghe những người bận sắc phục đọc biên bản bằng
tiếng Việt cho nghe: "Các anh đã sử dụng thuốc nổ để đánh bắt cá
trên vùng biển Trung Quốc nên bị bắt giữ. Vì vậy, chúng tôi tịch thu 2
tàu QNg 66398-TS và tàu QNg-66119-TS. Cho tàu QNg-96004 để đưa các anh
trở về…".
Toàn bộ tài sản
trên tàu, 5 tấn cá cùng 3 tấn dầu, lương thực, thực phẩm đều bị thu giữ.
Sau đó họ đưa toàn bộ 43 ngư dân xuống tàu của ông Lê Tân cho về.
Không lương thực,
nhiên liệu, thiết bị định vị, máy liên lạc, chỉ với chiếc la bàn, tàu của
ông Lê Tân đưa 43 ngư dân vượt sóng, lênh đênh trên biển hơn một ngày đêm
mới về được đảo Lý Sơn lúc 19 giờ tối 11/12 trong đói khát tả tơi...
Trích: Vietnam Net 16.12
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|