|
|
DC&PT -
Thời Sự 2009
DÂN VI BANG BẢN, DÂN VI QUÝ
Nguyễn
Thanh Giang
Ngày 20 tháng 01 năm 2009, không chỉ hơn hai triệu
người từ khắp nơi đổ về thủ đô Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, mà hàng tỷ người
trên trái đất đã chú tâm theo giõi diễn văn nhậm chức của tổng thống
Barack Obama. Nhiều người đánh giá cao bài diễn văn được coi như bản
tuyên bố dõng dạc về một kỷ nguyên mới của Hoa Kỳ - Kỷ nguyên Obama.
Ngoài những cảm nhận như của Daniel Finkelstein: “ Chiến thắng của Obama được nhìn nhận
phổ cập như kỷ nguyên mới của tham vọng và lạc quan ” hay của tờ Finance
Times Deutschland: Obama hướng mọi người “ đóng lại những vết thương ” …,
tôi còn như rơm rớm xúc động trước đoạn văn thấm đẫm tình người này: “ Trong
khi tái khẳng định sự vĩ đại của dân tộc chúng ta, chúng ta hiểu rằng sự
vĩ đại đó không bao giờ là thứ được cho không. Chúng ta đã phải giành lấy
nó. Hành trình của chúng ta đi cho tới nay chưa bao giờ là một trong
những con đường đi tắt hoặc một cái gì đó dễ dàng hơn. Đó không phải là
con đường cho những người nhút nhát, cho những người hay ưa thích sự nhàn
tản hơn là lao động, hay cho những người chỉ tìm kiếm những thú vui của
sự giàu sang và nổi tiếng. Thay vào đó, chính những người dám chấp nhận
hiểm nguy, những người lao động, những người làm ra các sản vật – mà một
vài trong số họ là những người nổi tiếng nhưng thông thường hơn là những
người đàn ông và đàn bà vô danh trong những lao động của họ - là những
người đã đưa chúng ta vượt qua con đường dài đầy khó khăn gập ghềnh và
dẫn chúng ta tới sự thịnh vượng và tự do.
Vì chúng ta, họ đã phải bươn chải khắp
các đại dương mà trong tay chỉ có chút ít tư trang, của cải để mưu cầu một
cuộc đời mới.
Vì chúng ta, họ đã phải vất vả lao động
ở những công xưởng hà khắc và phải cất công định cư ở miền Tây; đã phải
chịu đựng những trận đòn roi da và cấy cầy trên nền đất cứng.
Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh
ở những nơi như Concord và Gettysburg, Normandy và Khe Sanh.
Hết lần này đến lần khác, những người
đàn ông và đàn bà này đã tranh đấu, hy sinh và làm việc tới tận khi đôi bàn
tay của họ trai sạm để chúng ta có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn, Họ
đã nhìn thấy nước Mỹ lớn hơn tất cả những tham vọng cá nhân, lớn hơn tất
cả những khác biệt về sự sinh thành, của cải và phe phái của chúng ta gộp
lại”.
Suy tôn “ những người lao động … , những người
đàn ông và đàn bà vô danh …”, những người “ Vì chúng ta, họ đã phải bươn
chải khắp các đại dương …Vì chúng ta, họ đã phải vất vả lao động ở những
công xưởng …..Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh …..” bằng những
đoạn văn tỏa thơm hương khói thiêng liêng vốn là truyền thống của các nhà
lãnh đạo Hoa Kỳ.
Diễn văn nhậm chức ngày 4 tháng 3 năm 1865 của tổng
thống Abraham Lincoln có đoạn: “ Với lòng nhân đạo dành cho tất cả, với
sự vững bền về quyền mà Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta, chúng ta hãy
cố gắng hết sức mình để làm tròn nghĩa vụ mà chúng ta đã nhận, để hàn gắn
vết thương của dân tộc, để quan tâm đến những người đã vĩnh viễn hy sinh
vì cuộc chiến tranh, tới những người vợ góa và những đứa con côi cút, và
để làm tất cả những gì có thể, nhằm mang lại sự công bằng và hòa bình mãi
mãi, cho chúng ta và cho các dân tộc ”.
Diễn văn nhậm chức ngày 20 tháng 01 năm 1937 của
tổng thống Franklin D. Roosevelt có đoạn: “ Trên đất nước này, tôi thấy hàng
chục triệu công dân – một phần lớn của dân số cả nước – ngay tại thời
điểm này không được hưởng phần lớn cái mà những tiêu chuẩn thấp nhất ngày
nay gọi là những nhu cầu thiết yếu cho cuộc sống ”.
Diễn văn nhậm chức ngày 20 tháng 01 năm 1993 của
tổng thống Bill Clinton có đoạn: “ Để thay đổi nước Mỹ, chúng ta cần phải
cả gan và dám làm những gì mà các thế hệ trước chưa làm, chúng ta phải đầu
tư hơn nữa vào cho người dân của chúng ta, vào công việc của họ và vào
tương lai của họ, đồng thời giảm đi khoản nợ khổng lồ … Chúng ta phải thực
hiện cái mà nước Mỹ sẽ làm được tốt nhất: tạo ra nhiều cơ hội cho mọi
người dân và đòi hỏi ở tất cả mọi người ”.
Tôi xúc động đến rưng rưng bởi
cứ trông đợi mãi, đến nỗi nay đã già rồi, mà chưa thấy được những đoạn
văn tương tự trong các diễn văn của các lãnh tụ, các nhà lãnh đạo đất
nuớc của đảng CSVN. Trong các bài diễn văn quan trọng của những nhà lãnh
đạo Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ không những không thấy nói đến đảng của họ, mà
hầu như cũng không thấy nhắc đến ngay cả những anh hùng khai quốc công
thần như George Washington hay những người đã thảo ra bản Tuyên ngôn Độc
lập bất hủ như Thomas Jefferson, vì họ cho rằng “ một vài trong số họ (
nhân dân ) là những người nổi tiếng ” đều không đáng kể so với “ những người
đàn ông và đàn bà vô danh ”.
Trong khi đó, ở bài diễn văn
tại lễ kỷ niệm 79 năm thành lập đảng CSVN mới đây, người ta vẫn phải nghe
những lời sau đây: “ … ôn lại truyền thống đấu tranh cách mạng, những
chặng đường lịch sử vẻ vang của Đảng ta, tưởng nhớ tới công lao trời biển
của chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại – người sáng lập và rèn luyện Đảng ta,
chèo lái con thủyền cách mang VN vượt qua bao ghềnh thác tới bờ thắng
lợi; bầy tỏ sự tri ân các nhà lãnh đạo cách mạng tiền bối, những chiến sỹ
cộng sản kiên trung, anh hùng liệt sỹ, thương bệnh binh và nhiều thế hệ
đồng chí, đồng bào đã hy sinh trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc
”.
Cả
“ nhiều thế hệ đồng chí, đồng bào đã hy sinh ” mà không đáng kể gì so với
“ công lao trời biển ” của một Người nào đó hay một số người nào khác kia
sao ? Đốt nén nhang khấn trước bàn thờ lịch sử dân tộc, người ta khấn hết
mấy ông nọ bà kia cho chán chê rồi mới đến “ nhiều thế hệ đồng chí, đồng bào đã hy
sinh ” !
Tiếc
thay, sự khinh thị đau lòng này lại vốn đã thành truyền thống của những người
lãnh đạo đảng CSVN. Cụ Hồ trước ngày “ sẽ đi gặp các cụ Mác, cụ Lênin …,”
khi “ để sẵn mấy lời ” cũng “ Trước hết nói về Đảng ”. Đoạn nói về Đảng,
về các cánh tay của Đảng dài đến 25 dòng, để mọi người phải đọc chán chê,
rồi mới đến 8 dòng nói về “ nhân dân lao động ta ”. Ở đây, trong hồi tưởng
của Người, không thấy sự suy tôn mà chỉ thấy ngợi khen sự phục tùng, sự
ngoan ngoãn của bầy cừu nhân dân dưới sự chăn dắt của Đảng: “ Từ ngày có
Đảng, nhân dân ta luôn luôn đi theo Đảng, rất trung thành với Đảng ”.
Cho
nên, đáng nhẽ phải coi “ dân là gốc ” thì lãnh đạo CSVN chủ trương “ lấy dân
làm gốc ” - làm cái đệm thịt để người ta xây đài vinh quang và phất cờ
trên đó !
Năm 1989, lần đầu tiên sang
Mỹ để dự Hội nghị Địa chất Quốc tế lần thứ 28, tôi có dịp đến viếng Nghĩa
trang Quốc gia Hoa Kỳ. Với cái “ tiềm thức Cộng sản ” tôi đã rất ngạc nhiên
khi thấy Mộ Chiến sỹ Vô danh tại đây được đặt rất uy nghi trên đồi cao,
có hương trầm nghi ngút khói suốt ngày đêm, có lính bồng súng đứng gác
rất nghiêm trang ngay giữa nắng trời gay gắt; trong khi đó, mộ các tổng
thống chỉ sơ sài phía dưới. Mãi sau này, khi tiềm thức kia bị nhòa đi đôi
phần tôi mới thấy mủi lòng, mủi lòng đến uất ức, khi nhận ra rằng, sao
đang thời nhân dân còn đói khổ ( đói khổ hơn bây giờ nhiều ) mà người ta
nỡ đổ hàng tỷ rủp xây một cái lăng mộ to vào loại nhất thế giới hiện đại
( người ta đã làm sai di chúc của Hồ chủ tịch ). Rồi … rất lâu sau đó,
người ta mới giật mình bảo nhau xây mộ chiến sỹ vô danh, bé tý ty so với
cái lăng đồ sộ kia. Ở đây thường hương lạnh khói tàn ! Không biết người
ta có nhớ rằng trong Mộ Chiến sỹ Vô danh hay Đài Liệt sỹ đã hy sinh vì tổ
quốc đó có cả vong linh các bậc tiền bối của Cụ Hồ ?
Các nhà lãnh đạo Mỹ luôn tôn
vinh những người dân thường bằng lời lẽ thốt tự đáy lòng. Barack Obama
nói trong diễn văn nhậm chức: “ … nước Mỹ đã đi tới không chỉ nhờ vào kỹ
năng và tầm nhìn của những người lãnh đạo cao nhất, mà vì chúng ta, những
người dân Mỹ vẫn tin tưởng vào những lý tưởng của cha ông và tôn trọng
các văn bản đã ban hành của chúng ta ”.
Ông thẳng thắn quy trách nhiệm cho lãnh đạo: “
Các công nhân của chúng ta không hề làm việc kém hiệu quả hơn thời điểm
cuộc khủng hoảng này bắt đầu. Trí óc của chúng ta không hề kém sáng tạo,
hàng hoá và dịch vụ của chúng ta không hề kém cần thiết hơn tuần trước,
tháng trước hay năm ngoái. Năng lực của chúng ta vẫn không hề bị sút
giảm. Nhưng thời của sự bảo vệ những lợi ích hẹp hòi và lảng tránh những
quyết định không mấy thú vị của chúng ta - thời đó chắc chắn đã trôi qua
”.
Ông nghiêm khắc răn dạy các quan chức: “ …Và ai trong
số chúng ta đang quản lý những đồng đô-la công cộng sẽ phải thận trọng
tính toán - để chi tiêu một cách khôn ngoan, phải thay đổi những thói
quen xấu và phải làm công việc của chúng ta dưới thanh thiên bạch nhật –
vì chỉ khi đó chúng ta mới có thể khôi phục được lòng tin hết sức quan
trọng giữa người dân và chính phủ của họ …. Câu hỏi chúng ta đặt ra hôm
nay không phải là liệu chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, mà là
liệu nó có vận hành được hay không - liệu nó có thể giúp cho các gia đình
tìm kiếm được việc làm với một đồng lương tử tế, một sự chăm sóc y tế mà
họ có thể chi trả được hay tìm kiếm được một hưu bổng xứng đáng. Ở đâu mà
câu trả lời là được, chúng ta dự kiến sẽ tiến tới. Ở đâu mà câu trả lời
là không, các chương trình sẽ dừng lại ”.
Thêm một lần, ông xác quyết đanh thép: “ Các thách
thức mà chúng ta phải đối mặt có thể là mới mẻ. Các công cụ mà chúng ta
dùng để đối phó có thể là mới mẻ. Nhưng các giá trị đã dẫn đến thành công
của chúng ta - sự trung thực và chăm chỉ, dũng cảm và công bằng, khoan
dung và tò mò, trung thành và lòng yêu nước - những điều này là cũ. Những
điều này là có thật. Chúng đã là lực đẩy âm thầm cho tiến bộ xuyên suốt
lịch sử của chúng ta. Điều đang đòi hỏi chúng ta là quay về với những sự
thật đó ”.
Phải vậy chứ. Có đâu như
các nhà lãnh đạo CSVN, không đổ tội được cho trời ( Mất mùa là tại thiên
tai. Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta ) thì đổ cho “ trên đúng, dưới sai
”, hoặc “ đường lối đúng, chủ trương đúng, thực hiện sai ” !
Cái tệ nạn suy tôn lãnh tụ như thánh và các nhà lãnh
đạo chóp bu như thần đã làm đảng CSVN ngày càng tha hóa, biến chất, đến
mức Đảng cũng phải khẩn thiết báo động.
Người ta đặt Đảng trên đất
nước, trên cả …trời. Mỗi độ xuân về, đây đó lại giăng giăng những biểu
ngữ khổng lồ: “ Mừng Đảng ( rồi mới ) mừng Xuân, mừng Đất nước ” ! Thật
là hợm hĩnh đến mức nhố nhăng, hỗn xược. Không biết người ta có hiểu rằng
Đất nước thì gồm cả tổ tiên ông bà còn đảng CSVN thì mới ra đời năm 1930
?
Đảng như thế cho nên cán
bộ Đảng càng chức vụ cao càng tự cho mình được quyền hưởng không những
những tụng ca tót vời mà cả vật chất đầy ứ. Cho nên, tham những không chỉ
là lẽ sống mà còn là quyền lợi tối thượng.
Nhiều trong số họ chỉ là những cục đất uế tạp nhưng
khi được Đảng nặn lên thành ông thần, ông thánh là họ không còn biết xem
ai ra gi. Ai đó, dù là tiền bối, dù là bậc thầy của họ mà dám “ phạm húy
” hay thậm chí không biết dâng hương là đã bị trù dập, hành hạ, trừng trị
bằng đủ mọi cách: từ những thủ đoạn hèn hạ, đê tiện ( tra vấn, lục soát,
khám xét, xuyên tạc bôi bẩn bằng cả hệ thống báo chí, phát thanh, truyền
hình của Đảng …) , đến những đòn đánh dã man, tàn bạo ( bắt bở, tù đầy, sát hại …)
*
Trong bài viết này, thêm một lần tôi lại phải đụng
chạm đến Cụ Hồ mà trước đây vì thế tôi đã nhiều phen lao đao: đưa ra đấu
tố, thuê thương binh xông vào nhà gây sự hành hung, đại tá Nguyễn Biên
Cương dọa xua vợ cầm dao mổ lợn đến “ xin tý tiết ” ….
Dù là bậc tài trí siêu đẳng nhưng Cụ Hồ không phải
thần thánh, Cụ là người. Đã là người, dù là Người viết hoa thì đều có
đúng, có sai, có tốt, có xấu. Không chân thành vạch ra cái sai, cái xấu của
Người mà cứ thế suy tôn dị đoan thì nguy hiểm, tai hại cho cả dân tộc,
cho nhiều thế hệ gấp triệu triệu lần cái sai, cái xấu của người thường.
Cải tạo nhận thức xã hội, đặc biệt là những nhận
thức cơ bản vốn đã bị đóng đanh vào quảng đại bởi hệ thống tuyên truyền
khổng lồ của Đảng suốt non thế kỷ qua không chỉ cần thiết mà còn là nghĩa
vụ thiêng liêng, cao cả của tấ cả những ai thực sự yêu nước, thương nòi.
Cho nên dẫu khó khăn bao nhiêu, dẫu gian nan, nguy hiểm đến mấy, vẫn mong
chúng ta cùng lắng nghe, cùng suy tư, cùng góp sức, và người viết bài này
xin kính cẩn đa tạ.
Hà Nội 06 tháng 02 năm 2009
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật
lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại : 35 534 370
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|