|
DC&PT -
Thời Sự 2010
Ngồi nhầm chỗ !
Âu
Dương Thệ
Khi kết thúc chuyến thăm Bắc kinh
bốn ngày (22-25.8) Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng, đã
tuyên bố với báo chí Trung quốc:
„Là hai
nước láng giềng thân thiện, Việt Nam vui mừng về sự phát triển của Trung
Quốc, đặc biệt là phát triển quân sự của họ, không đặt ra
một mối đe dọa cho các nước khác cũng không gây nguy hiểm cho hòa bình và
ổn định trong khu vực" [1]
Tuyên
bố trên không phải của một anh chàng nào ngây ngô, khờ khạo không biết
rằng trong những năm qua nhóm cầm đầu Bắc kinh đã tăng cường lực lượng
quân sự rất mạnh, nhất là hải quân và không quân. Và đặc biệt nguy hiểm
là, những phát triển quân sự của họ lại đang chĩa mũi dùi tấn công chính
vào các quần đảo Hoàng sa, Trường sa của VN, đe dọa chiếm giữ 80 % biển
Đông của VN, bắn giết và làm bị thương hàng trăm ngư dân VN!
Rất là lạ lùng, chuyện thật
tưởng như đùa, vì người tuyên bố câu trên lại chính là Thứ trưởng Bộ quốc
phòng của chế độ độc tài toàn trị CSVN. Như vậy làm sao Nguyễn Chí Vịnh
có thể không thấy âm mưu đen tối và kế hoạch nham hiểm của Bắc kinh đối
với VN? Nhưng vì cớ gì lại vẫn mở miệng hớn hở vui mừng „đặc biệt
là phát triển quân sự của TQ“ và còn bảo rằng, những sự tăng cường quân sự này “không đặt ra một mối đe dọa cho các nước khác cũng
không gây nguy hiểm cho hòa bình và ổn định trong khu vực" ?!
Ông Vịnh được coi như cánh tay
mặt của Bộ trưởng Quốc phòng, tướng Phùng Quang Thanh và hiện nay ông
Vịnh là người phụ trách lãnh vực đối ngoại trong Bộ quốc phòng. Trước đây
Tướng Vịnh đã được cựu Chủ tịch nước Tướng Lê Đức Anh cất nhắc từng chỉ
huy Tổng cục 2 Bộ Quốc phòng chuyên về công tác phản gián và đã biến Tổng
cục này thành cánh tay dài phục vụ quyền lợi riêng của Lê Đức Anh. Vì thế Tướng Võ Nguyên Giáp và nhiều
tướng lãnh khác đã nhiều lần gửi thư tới Bộ chính trị kết án các hành
động tội ác của Lê Đức Anh và Nguyễn Chí Vịnh. Vào cuối thập niên 80 của
thế kỉ trước Lê Đức Anh là người chủ trương quay đầu thần phục Bắc kinh.
Nhưng đối với những ai theo dõi
thời cuộc VN thì tuyên bố trên của Nguyễn Chí Vịnh với báo chí Bắc kinh
sẽ không lạ, vì đây cũng là quan điểm của Phùng Quang Thanh. Đầu tháng 6
Tướng Thanh đã tuyên bố trước báo chí ngay tại hành lang Quốc hội là tình
hình biển Đông rất „yên tĩnh“, không thấy có sự đe dọa nào
của hải quân Trung quốc:
„Tình
hình trên biển Đông là yên tĩnh, hoạt động của quân đội chúng ta hết sức bình
thường, không có gì trở ngại cả.“[2]
Không chỉ khẳng định như vậy, Ủy viên
Bộ chính trị Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn đe dọa và chụp mũ
những ai chỉ trích chính sách bành trướng của Bắc kinh:
"Không để các lực lượng xấu sử dụng vấn đề Biển Đông để kích động, chia
rẽ quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, chia rẽ quan hệ giữa Đảng, Nhà nước với
nhân dân chúng ta." [3]
Đối
với một người Việt có trình độ hiểu biết bình thường thì thái độ này thật
là kì lạ, nhưng đối với Phùng Quang Thanh thì lại là một thái độ tất yếu phải
có. Vì trong chuyến thăm Bắc kinh vào cuối tháng 4 vừa qua, chính Tướng Thanh
đã khúm núm hứa với Phó Chủ tịch nước Trung quốc Tập Cận Bình ngày 22.4 tại
Đại Lễ đường Nhân dân ở Bắc kinh:
“Bất kể
tình hình quốc tế và khu vực biến đổi ra sao, Việt Nam đều sẽ tiếp
tục kiên trì chính sách hữu nghị với Trung quốc, sẵn sàng cùng
Trung quốc không ngừng sâu sắc hợp tác hữu nghị trong các lĩnh
vực.”[4]
Chuyến
đi Bắc kinh vừa qua của Nguyễn Chí Vịnh là cố vận động để mời Bộ trưởng Quốc
phòng Trung quốc Lưu Quang Liệt sang Hà nội tham dự Hội nghị Bộ trưởng Quốc
phòng mở rộng (ADMM+)
của 10 nước Asean với Trung quốc, Nga,
Mỹ, Ấn độ, Nhật bản, Hàn quốc,
Úc và Tân tây lan lần đầu tiên tổ chức ở Hà nội vào 12.10
sắp tới. Ngoài ra ông Vịnh cũng còn phải giải trình với Bắc kinh
về những quan ngại của Bắc kinh đối với Hà nội trong việc tỏ ra thân thiện
với Mĩ trong các tuần lễ gần đây. Ý định này đã được Nguyễn Chí Vịnh xác
nhận trong cuộc phỏng vấn ở Bắc kinh nhằm
tìm cách giải tỏa những nghi ngờ của nhóm cầm đầu Trung quốc cho rằng,
Hà nội đang dự tính thay đổi sách lược quốc phòng qua việc xích lại gần
Mĩ. Cụ thể là gần đây sau tuyên bố ở Hà nội của Ngoại trưởng Mĩ, bà
Clinton, vào cuối tháng 7 khi tham dự Hội nghị Diễn đàn Anh ninh khu vực gồm Bộ trưởng Ngoại giao mở rộng của 10
nước Asean với một số cường quốc, là Mĩ coi biển Đông là quyền lợi thiết
thực của Mĩ. Liền đó vào đầu tháng 8 hàng không mẫu hạm Mĩ USS George Washington đã bỏ
neo ở biển Đông và mời nhiều sĩ quan cao cấp VN thăm, cùng lúc hộ tống
hạm John S.McCain đã ghé
thăm Đà nẵng. Vào giữa tháng 8 Việt Nam và Mỹ tiến hành Đối thoại
chính sách quốc phòng cấp thứ trưởng lần đầu tiên.[5]
Những sự kiện này không qua được mắt
diều hâu của Bắc kinh, cho nên Nguyễn Chí Vịnh đã phải khúm núm biện hộ
đưa ra chủ trương “ba không”
trong sách lược quốc phòng của chế độ CSVN là:
“Không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào,
không cho phép bất cứ nước nào xây dựng căn cứ quân sự trên lãnh
thổ Việt Nam, không dựa vào bất cứ nước nào kiềm chế nước
khác.” [6]
Ngay
cả Ủy viên Bộ chính trị, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, người có
quyền lực mạnh và đang cố vận động để leo cao hơn ngồi lâu hơn trong Đại
hội 11 vào đầu năm 2011 cũng tỏ thái độ rất ấp úng, lúng túng, thò đầu ra
thụt đầu vào với Bắc kinh. Trong Phiên họp thứ 33 của Ủy ban Thường vụ
Quốc hội vào cuối tháng 8 vừa qua, trong đó ông Trọng làm Chủ tịch đã đưa
vấn đề an ninh ở Biển đông làm một trong các đề tài thảo luận chính. Đưa
việc này ra Nguyễn Phú Trọng muốn tạo trong dư luận một cảm tưởng là, ông
ta cũng đang chia sẻ sự lo âu và bất mãn của đại đa số nhân dân, nhất là
giới thanh niên, trí thức, bộ đội và cả những đảng viên còn biết giữ lòng
tự trọng trước thái độ xấc xược và chính sách bành trướng của Bắc kinh. Nhưng
trong Điểm 4 của “Thông cáo” kết
thúc của Ủy ban Thường vụ Quốc hội liên quan tới đề tài này chỉ ghi vỏn
vẹn mấy chữ:
“4.
Cũng tại phiên họp này, Ủy ban thường vụ Quốc hội đã nghe Bộ quốc phòng và
Bộ công an báo cáo về tình hình Biển Đông....”[7]
Với
“Thông cáo” trên nhân dân và cử
tri không biết nội dung thảo luận và nhận định như thế nào của các đại
biểu Quốc hội trong Ủy ban này về một vấn đề rất nóng bỏng và cực kì quan
trọng liên quan tới tương lai của VN. Sở dĩ “Thông cáo” của Ủy ban này đã
phải tránh né như thế là do Chủ tịch Quốc hội đồng thời là Chủ tịch Ủy
ban vì sợ mất lòng Bắc kinh nên đã khăng khăng chống lại đòi hỏi của một
số thành viên yêu cầu Chính phủ báo cáo về tình hình an ninh biển Đông và
thảo luận trong kì họp cuối năm của Quốc hội. Trong khi Bắc kinh đã cho
thao diễn lớn với bắn đạn thật ở biển Đông vào đầu tháng 8 và cũng vừa
cho biết, tầu ngầm Trung quốc đã cắm cờ ở đáy biển Đông[8]
nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn lấp liếm đưa ra lí do là “không
có gì mới” trong an ninh ở biển Đông:
“Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng kết luận chưa cần báo
cáo tình hình biển Đông, vì so với báo cáo của Bộ Ngoại giao tại kỳ họp thứ
6 (cách đây một năm - NV), đến nay không có gì mới”[9]
Trong
khi từ Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh tới Nguyễn Chí Vịnh tỏ ra khúm
núm, thần phục Bắc kinh và không dám tố cáo các hành động lấn chiếm của Trung
quốc thì từ Chủ tịch nước Hồ Cầm Đào tới các tướng lãnh Trung quốc lại tỏ
ra xấc xược với các người cầm đầu chế độ CSVN và công khai đe dọa dùng
sức mạnh quân sự và kinh tế đối với VN. Khi Nguyễn Tấn Dũng thăm Trung
quốc lần đầu tiên trong tư cách Thủ tướng, ngày 22.10.08 Hồ Cầm Đào đã
nói theo lối như ra chỉ thị cho ông Dũng trong việc giải quyết tranh chấp
biển Đông:
„Chủ tịch Hồ Cẩm
Đào còn chỉ rõ, hai nước nên nhìn nhận đúng đắn và xử lý ổn
thoả vấn đề biển Nam Hải,
cố gắng tìm kiếm con đường và hình thức tăng cường hợp tác
trên biển Nam Hải, khiến biển Nam Hải trở thành biển hoà bình,
hợp tác, hữu nghị.“ [10]
Gần
đây nhiều tướng lãnh Trung quốc còn xấc xược hơn nữa và công khai đe dọa nếu
VN xích lại gần Mĩ.
Trong cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình Phượng Hoàng thân Bắc
Kinh đặt tại Hồng kông, Đô đốc Dương Di nói, Việt Nam "đang
chơi trò chơi nguy hiểm là kích động hai cường quốc đối đầu nhau
nhằm hưởng lợi" và "Tôi
sợ rằng Việt Nam trong tương lai sẽ phải hối tiếc về việc
này".[11]
Mới cách đây ba ngày,
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung quốc, bà Khương Du, đã nói không „ngoại giao“ ngay trên báo chí:
“Nếu Trung Quốc và Việt Nam giao chiến, không có chiếc
hàng không mẫu hạm nào của bất cứ quốc gia nào có thể bảo đảm an ninh cho
Việt Nam.” [12]
Ngay
cả tờ Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung quốc, cũng
công khai cảnh cáo nhóm cầm đầu CSVN là đừng „chơi
với lửa“ ! [13]
"Có lẽ Việt Nam cần nhận thức rằng, bị kẹt giữa hai
cường quốc là một trò chơi nguy hiểm... Nếu cứ tiếp tục khích
động các nước lớn đối chọi nhau thì không ai khác ngoài Việt
Nam sẽ phải hối hận trước."[14]
Không chỉ đe dọa bằng hành động quân sự, nhóm lãnh đạo Bắc kinh còn muốn
dùng sức ép kinh tế để áp chế VN. Bởi vì hiện nay VN đang nợ Trung quốc rất lớn, chỉ riêng số nhập siêu
hàng năm của VN với Trung quốc đang lên tới trên 10 tỉ Mĩ kim. Chính vì
thế, trọc phú Bắc kinh đang sử dụng cả cây gậy kinh tế để nắm đầu chế độ
Hà nội. Mới đây tờ
Hoàn cầu Thời báo xuất bản tại Bắc kinh, một tờ báo đối
ngoại bằng tiếng Anh của Nhà nước Trung quốc, đã nói rõ ý đồ này:
"Bất
cứ ý đồ nào muốn đối chọi Trung quốc bằng cách dựa vào ngoại
giao và quân sự Mỹ đều sẽ phải trả giá bằng kinh tế".[15]
* * *
Trong
những năm gần đây tình hình an ninh trên biển Đông ngày càng bất lợi cho VN,
nhưng lại rất lợi cho Trung quốc. Việc này cho thấy thái độ khúm núm, lưỡng
lự, thò đầu ra thụt đầu vào, bắt cá hai tay của nhóm cầm đầu CSVN không
làm Bắc kinh trọng và sợ, trái lại chỉ khuyến khích họ đẩy mạnh thêm sự
thôn tính. Vì họ biết rằng, nhóm cầm đầu CSVN ươn hèn và VN đang cô thế. Thái độ này
cũng không giúp Hà nội tìm được đồng minh mạnh và tin cậy. Vì các cường
quốc thấy rằng, chuyện liên quan tới quyền lợi sinh tử của VN mà chính
quyền nước này không dám có lập trường cương quyết và thái độ dứt khoát,
cho nên mọi sự giúp đỡ sẽ trở nên mất ý nghĩa và vô hiệu!
Nếu
theo dõi thái độ của Bắc kinh thì sẽ nhận rõ, chế độ này sẽ phải thận
trọng và dừng lại các chủ trương phiêu lưu bành trướng ở những nơi nào,
nếu chính quyền các nước đó có thái độ nhất quán và cương quyết bảo vệ an
ninh và lãnh thổ và được sự hậu thuẫn của dân cũng như có sách lược ngoại
giao khôn khéo biết kết hợp sức mạnh của các cường quốc dân chủ. Đây là trường
hợp Nhật, Đài loan và Nam Hàn. Nhưng chỉ riêng VN thì Bắc kinh đã có
chính sách lấn tới, vì nhóm cầm đầu CSVN vừa ươn hèn vừa lưỡng lự và mất lòng
dân, khiến cho kẻ thù tìm cách được đằng chân lân đằng đầu, còn đồng minh
tin cậy thì chẳng có ai.
Thù
và bạn phải rõ ràng, phải biết đâu là giới hạn; cần có lập trường và thái
độ để kẻ thù phải sợ, bạn hữu trọng nể. Không thể ca tụng “ 4 tốt” và “16
chữ vàng” giữa lúc họ giết hại ngư dân VN, chiếm các hải đảo,
mở rộng kiểm soát biển Đông và bòn rút tài nguyên của VN!
Giữa
khi kẻ thù đang tấn công và lấn chiếm thì họ lại sợ hãi và khúm núm đưa ra
chủ trương “ba không”, nghĩa là
tự cột chân cột tay, tự đánh mất quyền tìm bạn đồng minh tin cậy để thực hiện
quyền tự vệ chính đáng của mỗi nước.
Trong khi tình hình an ninh ở biển Đông ngày càng cực kì căng
thẳng do các hành động quân sự lấn chiếm của Bắc kinh thì họ lại tuyên bố
là “yên tĩnh” và “không có gì mới” !
Nếu
hiểu đúng như vậy thì những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị ở VN đang
ngồi nhầm chỗ. Đúng ra họ phải ngồi ở Bắc kinh chứ không được phép ngồi
tại Hà nội ! ♣
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ &
Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|