|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Google
thách thức cả nước Trung Hoa
Ngô Nhân Dụng
Khi công ty Google từ chối
không tiếp tục làm công việc kiểm duyệt mà chính quyền Trung Quốc bắt họ
phải chịu để được làm ăn ở xứ này, nhiều người coi đây là một vụ thách thức
đối với đảng Cộng Sản Trung Quốc. Nhưng, tính trên đường dài thì đây cũng
là một thách thức đối với mọi người dân Trung Hoa trong lục địa. Ðặc biệt,
là thách thức giới trí thức trẻ tuổi. Hơn 300 triệu người Trung Hoa đang
sử dụng Internet. Dùng Internet là một bước tiến vào cuộc sống văn minh
toàn cầu của thế kỷ 21. Trong hai thế kỷ qua, loài người đã tiến những bước
dài trên con đường sống tự do dân chủ. Giới trí thức Trung Quốc chịu cúi
đầu trước một bạo quyền của thế kỷ 19 cho tới bao giờ?
Tháng Giêng năm 2010, khi
Google bắt đầu phản đối chính phủ Bắc Kinh về những vụ đột nhập vào mạng
lưới của họ để ăn cắp các dữ liệu về các nhà trí thức đối lập, rất nhiều
thanh niên Trung Hoa đã can đảm bày tỏ ý tán đồng hành động đó. Họ dám
đương nhiên mang hoa đến đặt trước trụ sở công ty này ở Bắc Kinh. Trong một
ngày, hàng trăm ngàn người bày tỏ ý kiến trên mạng, đại đa số ủng hộ lập
trường của công ty ngoại quốc trẻ trung này, mà những người sáng lập cũng
cùng tuổi với đa số dân Nét ở Trung Quốc. Một dân Nét đã viết: Nếu Google
rút đi, Trung Quốc sẽ trở về “thời đồ đá” trong thế giới mạng lưới! Chúng
ta phải khâm phục những bạn trẻ can đảm này.
Nhưng các hành động tỏ ý
tán thành như trên cũng chỉ có tính cách “phản kháng bất bạo động” và thụ
động. Ba tháng đã qua, Google đã thương thuyết với chính quyền Trung Quốc
nhưng không tìm ra giải pháp nào thỏa đáng, bây giờ công ty đã tiến thêm
một bước nữa: Rút hẳn dịch vụ dò tìm trên mạng ra khỏi lãnh thổ Trung Hoa
lục địa, hướng dẫn các người muốn dùng dịch vụ tìm kiếm của Google sang mạng
lưới của họ ở Hồng Kông. Chính phủ Bắc Kinh tiếp
tục “đánh trả đũa” với “Trường Thành Lửa,” không cho người dân trong lục
địa sử dụng Google. Nghĩa là người dân Trung Hoa muốn tìm hiểu gì về Tây
Tạng, về Thiên An Môn thì chỉ được coi những tài liệu đã được chính quyền
kiểm duyệt.
Cuộc đấu giữa
chính quyền Bắc Kinh và Google tiêu biểu cho hai thế lực, hai quan niệm về
văn minh. Một bên là một công ty trẻ mới ra đời được hơn 10 năm, đi tiên
phong trên mặt kỹ thuật, lớn mạnh rất nhanh nhờ tinh thần khai phá, dám
làm và dám chấp nhận rủi ro. Công ty này, ngay từ khi thành lập, đã chọn
một khẩu hiệu: “Không làm ác” (Don't Be Evil), đề cao mục tiêu đạo đức chứ
không còn là thương mại nữa. Bên kia là một chính quyền độc tài hủ lậu muốn
kìm hãm tự do của một dân tộc với nền văn minh thuộc hàng xưa nhất thế giới.
Chính quyền đó cũng là tàn tích còn sót lại của ý thức hệ Mác xít, đã bị
khai tử ngay tại Âu Châu nơi chủ nghĩa và chế độ này được phát sinh. Cuộc
đấu trí giữa hai bên sẽ đưa tới kết quả nào, nó sẽ định nghĩa đời sống của
thế kỷ 21. Bạo Lực sẽ thắng? Hay sau cùng Ðiều
Thiện sẽ thắng?
Nhiều người phê bình hành
động của Google là vì hiện nay họ chỉ chiếm 30% thị trường “tra tìm thông
tin” ở trong lục địa, cho nên họ có thể bỏ qua mà không bị thiệt hại bao
nhiêu; nếu họ chiếm 70% thị trường thì có thể họ sẽ hành động khác. Hơn nữa,
công ty này không kiếm lợi ở Trung Quốc được bao nhiêu. Tất cả số thu của
họ trong lục địa chỉ chiếm vài phần trăm tổng số thu nhập hơn hơn hai chục
tỷ Mỹ kim trên toàn thế giới. Do đó, quyết định từ giã thị trường Trung Quốc
không khó khăn lắm. Lời phê bình này chỉ “phỏng đoán” động cơ của công ty
Google, gán cho họ những động cơ xấu nhất. Hơn nữa, nói như trên là quên
rằng thị trường lục địa phát triển rất mạnh, giá trị tính bằng đô la có
thể tăng 40% mỗi năm. Khi tính đến tiềm năng đó, thì phải công nhận hành
động từ bỏ một thị trường như vậy là rất can đảm, Google đã đặt nguyên tắc
đạo lý lên trên mưu tính doanh lợi lâu dài.
Thông điệp
chính của Google là, “Chúng tôi không chấp nhận đóng vai trò kiểm duyệt”
cho một chế độ độc tài, để hưởng các lợi lộc kinh tế. Ðây là một thách thức. Thông điệp
này có đánh thức giới trẻ Trung Quốc hay không, và họ sẽ hành động như thế
nào, chúng ta còn phải chờ tương lai mới biết câu trả lời. Bởi vì hành động
của cộng sản Bắc Kinh đối với Google chỉ là một trong nhiều bộ mặt của chế
độ này, khi họ kiểm soát thông tin, đàn áp tư tưởng tự do, bấờt chấp quyền
sống và phẩm giá của người dân Trung Hoa. Chế độ Bắc Kinh cũng kiểm soát
các phương tiện thông tin hiện đại khác, như việc sử dụng Facebook,
Twitter, vân vân.
Người dân, và nhất là giới
trẻ Trung Hoa, đang phải sống trong một vòng kiểm tỏa giống như những con
cua trong một cái giọ. Trong cái giọ đó, con cua này tìm cách leo lên đầu
con cua kia, nhưng vẫn không bao giờ leo ra khỏi giọ được. Họ có tự biết
như vậy hay không? Chúng tôi nghĩ là họ có ý thức về điều đó.
Một bài trong tờ Vãn Báo
(Báo Buổi Chiều) xuất bản trong lục địa, số ra ngày 3 tháng 7, năm 2000,
có kể một câu chuyện để tự chỉ trích bản tính thích đấu đá nhau của người
Trung Hoa. Bài báo của tác giả Thẩm Xương, kể một chuyện xảy ra ở New
York, có thể do tác giả bịa ra để khuyến cáo đồng bào của ông tự răn mình.
Có một công ty Mỹ ở New
York thuê rất nhiều công nhân ngoại quốc gốc Á Châu. Cuối năm, ông chủ
báo tin sẽ tặng 500 đô la cho các công nhân giỏi nhất. Ông yêu cầu mỗi
nhóm người thiểu số họp lại một người trong bọn họ để lãnh thưởng.
Nhóm công nhân Nhật họp rất
nhanh chóng, đề nghị một người. Ông chủ cũng đồng ý, vì thấy đó là một
công nhân tài giỏi thật. Nhóm người Việt Nam và nhóm người Hàn Quốc họp
lâu mới đưa đề nghị lên. Hai người đó đều được tặng 500 đô la, nhưng ông
chủ biết họ không giỏi giang gì cả. Người Việt được chọn vì các đồng
hương thấy anh ta nghèo nhất, đáng giúp đỡ! Người công nhân Hàn Quốc thì
được bầu vì anh ta tính hiền lành, ba phải, không làm mất lòng ai bao giờ.
Nhưng nhóm công nhân Trung Hoa thì đến chiều cũng không đề nghị ai cả. Họ
không chịu bỏ phiếu coi ai là người đáng lãnh thưởng. Họ đề nghị xin chia
đều 500 đô la cho tất cả mọi người trong nhóm, tất nhiên bị từ chối. (Bài
này được đăng lại trong sách “Người Trung Quốc và những căn bệnh về nhân
cách”).
Thực sự người Trung Hoa có
tánh ưa “tranh giành” với nhau về tính nhỏ nhặt mà không nghĩ được chuyện
lớn hay không, chúng ta không dám quả quyết như tác giả bài báo trên.
Nhưng nói đến tật xấu này thì chắc dân Việt hay người Hoa cũng ngang ngửa
như nhau!
Chính quyền cộng sản không
phải là triều đại đầu tiên ở Trung Quốc muốn kiểm soát thông tin và đàn
áp tự do tư tưởng của người dân. Vào đời Nam Tống, Tống Huy Tông (tên Triệu
Cấu) đã ra lệnh “cấm tuyệt” không ai được viết dã sử: “Những kẻ không đắc
chí, ẩn nấp khắp nơi, nhòm ngó việc triều đình, bí mật viết dã sử để rao
bán tà thuyết!” Các người làm blog, bloggers bây giờ cũng không khác gì
những nhà viết dã sử đời trước. Họ cũng “nhòm ngó việc triều đình” và
thông báo cho nhau những ý kiến mà nhà nước coi là “tà thuyết!”
Vào thế kỷ 12 kỹ thuật
thông tin còn rất thô sơ, Triệu Cấu tưởng rằng chỉ ra lệnh cấm là bưng
bít được tin tức. Nhưng cuối cùng lịch sử vẫn biết và vẫn phê phán chế độ
hủ bại của ông vua Huy Tông và “thủ tướng” Tần Cối. Thế kỷ 21, việc cấm
người ta “viết dã sử” còn khó hơn nữa. Những cố gắng “bịt miệng dân” của
chế độ cộng sản cuối cùng sẽ thất bại. Thất bại nhanh hay chậm là tùy
theo thái độ và phản ứng của các thanh niên trí thức đang sống trong các
giọ cua đó.
Công ty Google
đã đứng ra thách thức chính quyền cộng sản Trung Hoa. Họ sẵn sàng từ bỏ
các lợi lộc kinh tế để giữ tư cách, bảo vệ phẩm giá của họ. Giới trí thức
Trung Hoa có chấp nhận một thử thách như vậy hay không? Tất nhiên, đây
cũng là một câu hỏi đặt ra cho giới trí thức và thanh niên Việt Nam!
Chúng ta không
cần so sánh người Hán với người Việt. Nhưng thế nào cũng có người đặt câu
hỏi rằng “Liệu dân Việt Nam hơn gì người Hán khi phải đối đầu với một chế
độ độc tài chuyên chế hay không?” Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chạy
đua xem hai dân tộc Trung Hoa và Việt Nam, cùng sống dưới các chế độ độc
tài cộng sản, xem bên nào sẽ dám đứng lên phản kháng và đòi tự do mạnh bạo
hơn!
Trong lịch sử, dân tộc
Trung Hoa, mà đại đa số là người Hán, đã chịu sống dưới các chế độ độc
tài chuyên chế do người “ngoại tộc” đứng đầu trong nhiều thế kỷ. Thời Nhà
Nguyên, người Mông Cổ đã cai trị nước Tầu trong hơn
một thế kỷ. Người Mãn Thanh cũng làm chủ nhân nước Trung Hoa trong gần
400 năm. Người Việt Nam có thể coi là có ý chí rất quật cường. Sau khi ý
thức dân tộc phát khởi để giành được độc lập vào thế kỷ thứ 10, không bao
giờ người Việt chịu cho ngoại bang cai trị nữa. Ngay trong thời Pháp thuộc
kéo dài 60 năm, không lúc nào thiếu các phong trào phản kháng. Có thể nói
người Việt bất khuất hơn người Hán khi cần chống ách cai trị của ngoại tộc.
Nhưng trước các chế độ độc tài chiếm đoạt các quyền tự do và xúc phạm đến
phẩm giá con người thì chúng ta chưa biết dân tộc nào thật sự dũng cảm
hơn!
Chỉ khi nào chế độ độc tài
hủ lậu đó cũng cho thấy họ khiếp nhược đối với ngoại bang, thì người Việt
thế nào cũng phản ứng mạnh! Trong Tháng Ba năm 2010, người Hán đã làm lễ
kỷ niệm chiến thắng của Phục Ba Tướng Quân Mã Viện vào năm 43, mà báo chí
họ gọi là “Anh hùng Vệ quốc.” Không biết họ nghĩ lúc đó nước Trung Hoa bị
ai đánh mà phải có anh hùng vệ quốc? Một đoàn văn nghệ của cộng sản Việt
Nam đã được tham dự lễ hội này, ngay tại thị xã Ðông Hưng, sát biên giới Trung-Việt,
họ mặc áo dài khăn đóng, chụp hình đăng báo rất đẹp.
Người
Việt Nam phải làm gì để tưởng niệm nhớ ơn công đức Hai Bà Trưng đây?
Trích: Người Việt
25.3
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|