|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Vụ Tập đoàn
nhà nước Vinashin gây món nợ khổng lồ :
Nguyễn Tấn Dũng là người đầu
tiên phải nhận trách nhiệm chính trị và phải từ chức
Âu Dương Thệ
Cuối
tháng 7 vừa qua Bộ chính trị đã đưa ra
«Kết luận của Bộ chính trị » về Tập
đoàn Công nghiệp Tầu thủy VN (Vinashin), một tập đoàn kinh tế nhà nước.
Theo đó Vinashin đã làm ăn thua lỗ và đang gây ra một số nợ khổng lồ từ
trước tới nay là 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD). Đây là con số do Bộ chính
trị xác nhận.[1]
Trong những ngày vừa qua Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và an ninh của Quốc hội Lê Quang Bình đã tiết lộ, theo các số liệu ông được
biết thì số nợ của Vinashin không phải chỉ là 86.000 tỉ đồng mà có thể
lên tới 120.000 tỉ đồng (6,3 tỉ USD) , tức là gấp gần 1,5 lần so với con
số của Bộ chính trị đã đưa ra.[2]
Số
nợ khổng lồ này các ủy viên Bộ chính trị không phải trả, Thủ tướng cũng
không và các bộ trưởng cũng không. Nhưng nhân dân VN phải còng lưng trả
số nợ khổng lồ này qua tiền đóng thuế ! Nếu số nợ của tập đoàn nhà nước Vinashin là 120.000
tỉ đồng thì tính đổ đồng mỗi người dân VN, từ sơ sinh tới cao tuổi, phải
trả 1,5 triệu đồng để bù cho sự làm ăn thua lỗ của Vinashin. Đối với đại
đa số khoảng 60 triệu nông dân VN nghèo khó thì đây là gánh nặng rất lớn !
Việc phải tổ chức lại Vinashin cho thấy tập đoàn
này trên thực tế đã phá sản. TS Nguyễn Đức Kiên, ủy viên Ủy ban Kinh tế Quốc hội xác nhận:
"Chúng ta tiến hành
tái cơ cấu lại Vinashin thì về mặt khoa
học coi như chúng ta đã chấp nhận cho Vinashin phá sản, chỉ có vấn đề là
mình tuyên bố hay không tuyên bố phá sản mà thôi". Ông Kiên gọi đây
là "phá sản theo kiểu Việt
Nam". [3]
Có
lẽ « phá sản theo kiểu
VN » (đúng ra phải nói « phá
sản theo kiểu CSVN ») cho nên tới nay trong vụ Affair Vinashin
mới chỉ có người đứng đầu Vinashin là Phạm Thanh Bình và một số người
dưới quyền bị cách chức và bắt giam.
Vì thế dư luận rộng rãi trong xã hội rất bức xúc, vì làm sao chỉ
một mình Phạm Thanh Bình mà nội trong hơn 4 năm đã gây ra một món nợ thật
khủng khiếp cho ngân sách quốc gia như vậy ? Làm thế nào mà cả 11
lần thanh tra, kiểm tra của nhiều cơ quan nhưng vẫn không tìm thấy những
sai phạm và kinh doanh thua lỗ khổng lồ của Vinashin ? Đã thế, tại
sao trong kì họp thứ 8 hiện nay của Quốc hội vấn đề bức xúc như vậy vẫn
không được đưa ra thảo luận công khai ?
Cho
tới nay những người có trách nhiệm thực sự vẫn còn lẩn tránh, vẫn chỗm
trệ rung đùi hô to hét lớn. Sự nghiêm minh của pháp chế XHCN là như thế
sao ? Ai chịu trách nhiệm chính trị ? Ai có trách nhiệm tinh
thần ?
Báo cáo Chính phủ đã nói gì về vụ phá sản của Vinashin ?
Trong Báo cáo dài 18
trang của Chính phủ gởi Quốc hội
ngày 19.10.10 (một ngày trước khi QH họp) do Văn phòng Chính phủ thực hiện
theo lệnh của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dành khoảng 1/3 nói về sự hình
thành và các hoạt động của Vinashin. Phần nói về nguyên nhân các đổ vỡ hiện
nay của Vinashin Nguyễn Tấn Dũng đổ cho nguyên nhân khách quan do cuộc khủng
hoảng kinh tế tài chánh thế giới từ 2008 và đổ tội cho người đứng đầu tập
đoàn này là Phạm Thanh Bình. Nghĩa là trong Báo cáo gởi Quốc hội ngày
19.10 Nguyễn Tấn Dũng chỉ lập lại những gì mà « Thông báo của Văn phòng Chính phủ » đã
công bố ngày 4.8 mà thôi.
Trong phần đổ tội cho Phạm
Thanh Bình, Báo cáo của Chính phủ đã buộc tội : “Người này những năm gần đây trở nên độc
đoán, gia trưởng” và
“báo cáo không trung thực”[4]
Bản Báo cáo
Chính phủ còn nói rằng :
« Nhiều năm liền Vinashin báo cáo không
trung thực về sử dụng vốn, về đầu tư và tình hình hoạt động sản xuất kinh
doanh. Năm 2009 lỗ 1.600 tỷ đồng nhưng lại báo cáo lãi 750 tỷ đồng, quý 1
năm 2010 thua lỗ vẫn báo cáo lãi gần 100 tỷ đồng.“ [5]
Không những thế, trong Báo cáo
này Nguyễn Tấn Dũng lại còn đổ thừa cho các bộ phải chịu trách nhiệm: “Các bộ chức
năng được giao trách nhiệm đã không phát hiện được việc tập đoàn báo cáo
không trung thực”. [6]
Nếu
so sánh số nợ của Vinashin với số thu của ngân sách quốc gia năm 2009 thì
gần bằng 1/6. [7]
Đây là con số cực kì lớn ! Chỉ nội trong hơn 4 năm 2006-2010
Vinashin đã làm ăn thua lỗ đưa đến số nợ khủng khiếp như vậy. Chính trong
thời gian này Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng (TT). Ông Dũng đã từng tâng
bốc Vinashin là một „quả đấm
thép“ trong hệ thống tập đoàn kinh tế nhà nước của kinh tế
thị trường định hướng XHCN. Có lẽ chưa có một công ti nào trên thế giới
lại gây ra một số nợ cao như vậy trong một thời gian tương đối ngắn.
Dưới thời Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng thì Phạm Thanh
Bình cùng lúc giữ bốn chức vụ then chốt nhất trong Vinashin là Bí thư
Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Chủ tịch Tập đoàn, Tổng giám đốc.[8] Nhờ bao biện
các chức vụ then chốt này nên Phạm Thanh Bình toàn quyền tự do quyết
định, đã đưa con trai, em trai và em vợ vào nắm giữ các chức vụ then chốt
trong Vinashin. [9]
Nghĩa là lợi dụng sự ưu đãi của Nguyễn Tấn Dũng nên Phạm Thanh Bình chỉ trong hơn 4 năm đã biến Vinashin từ một tập đoàn kinh tế nhà nước trở thành
như công ti gia đình. Không những thế đã lập các báo cáo sai về tài chánh,
coi thường các cuộc thanh tra, kiểm sát của các cơ quan.
Cả
Ngân hàng Thế giới và báo Wall Street
cũng thấy rõ sự dung túng Vinashin của Nguyễn Tấn Dũng. Mới đây trong phần báo
cáo về tình hình kinh tế VN Ngân hàng Thế giới đã nhận định:
„Tập đoàn Vinashin đã sử dụng các nguồn
tiền lấy từ bảo lãnh chính phủ để đầu tư vào những hoạt động không dính
dáng gì đến nhiệm vụ chính, đã thế lại còn giả mạo các báo cáo tài chính
và nay đang nằm bên bờ vực phá sản. » [10]
Hai tác giả tường
thuật trên tờ Wall Street ngày 22.9 còn đi sâu hơn và nói rõ nhân vật nào
đứng đằng sau đỡ đầu cho Vinashin:
„Thủ tướng Dũng để nhiều tập đoàn lớn nhất dưới sự chỉ
đạo trực tiếp của mình thay vì để các bộ giám sát các tập đoàn này như Việt
Nam làm trước đây. Ông Dũng hy vọng nhanh chóng biến các doanh nghiệp
thành những tập đoàn quốc tế.“ [11]
Nghĩa
là tác giả bài báo này biết rất rõ tính thích nổ và cái gì cũng muốn nhất
của Nguyễn Tấn Dũng. Các tác giả bài báo
còn nhận xét về con người mà ông Dũng đã giao cho đứng đầu Vinashin:
„Những người
biết ông Bình, cựu Chủ tich Vinashin, nói ông là người dễ chèo kéo được
khách hàng nước ngoài và cũng giỏi lo lót ở trong nước.“[12]
Ngay
báo chí theo „lề phải“ trong nước cũng đã cho biết, Phạm
Thanh Bình đã mở rộng lãnh vực hoạt động của Vinashin từ đóng tầu mới
thành mua tầu cũ của nước ngoài, chỉ trong vòng hai năm 2006-07 kí quyết
định cho mua tới 10 tầu ngoại quốc cũ với tống số là trên 3.000 tỉ đồng.
Trong số này có những tầu cũ đến nỗi đã phải bỏ ra hàng trăm tỉ đồng để
tu sửa và canh tân trở thành „khách sạn 3 sao“ trên biển chở khách
Bắc-Nam, như tầu Hoa sen trị giá 60 triệu Euro nhưng chỉ dùng được vài
lần đã phải buộc neo ở hải cảng Nha trang.[13] Hay tàu Bạch Đằng giang trị giá
trên 168 tỉ đồng, sau nhiều lần tu sửa và nâng cấp thành „khách sạn 4
sao“. Nhưng sau thời gian dài
để phơi nắng phơi sương, cuối cùng phải bán thanh lý phần thân vỏ tàu sắt
vụn để thu được 66 tỉ 190 triệu đồng. Chỉ riêng hai việc này ngân sách Nhà nước, tức thuế
của nhân dân, đã mất hàng trăm tỉ đồng…[14] Sở dĩ Phạm Thanh
Bình đã có thể chi tiền rộng rãi như thế là vì Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh
cho bộ Tài chánh và Ngân hàng Nhà nước ưu đãi đặc biệt về tài chánh cho
Vinashin. Không những thế Vinashin đã được Chính phủ đứng bảo lãnh để vay
nước ngoài 750 triệu USD.[15] Chỉ tính riêng từ 9.2006 đến 4.2007, Vinashin đã phát hành 6 đợt
trái phiếu trong nước với tổng số tiền huy động lên đến 8.300 tỉ đ. và
các khoản vay khác tổng giá trị lên tới 13.672 tỉ đ...[16].
Ngay cả năm 2009 Chính phủ Nguyễn
Tấn Dũng lại vẫn cho Vinashin phát hành thêm 3.000 tỉ đồng trái phiếu.[17]
Nói tóm lại, đứng về phương diện
quản trị tài chánh công và phát triển kinh tế thì các hoạt động của Vinashin
trong bốn năm qua rõ ràng đã phá hoại tài sản của nhân dân, lũng đoạn tài
chánh công và làm tan nát kinh tế VN! Nhưng trong Báo cáo Chính phủ gởi
Quốc hội ngày 19.10 Nguyễn Tấn Dũng đã đổ lỗi tất cả cho Phạm Thanh Bình!
Trong
khi ấy, Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn im lặng về chính các sai lầm vô cùng
nghiêm trọng của chính ông trong tư cách làm Thủ tướng suốt từ 2006.
Trong phần trách nhiệm, Nguyễn Tấn Dũng chỉ đưa ra nhận định rất chung
chung là « chính
phủ chịu trách nhiệm ». Thái độ trốn tránh trách nhiệm
của mình cũng được chính Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp trình bày trong diễn
văn trước Quốc hội ngày 20.10:
“Tình trạng nghiêm trọng hiện
nay của Vinashin chủ yếu là do sự yếu kém trong quản lý, thiếu tinh thần
trách nhiệm, cố ý làm trái, báo cáo không trung thực của lãnh đạo Tập
đoàn.“[18]
Tuy
nhận “ Thực trạng này có trách nhiệm
của Chính phủ, của các Bộ liên quan trong việc quản lý nhà nước và quản
lý của chủ sở hữu.“ Và còn lên giọng” Chính phủ đã nghiêm túc kiểm điểm, xác định nguyên nhân
và đề ra kế hoạch cụ thể để xử lý, chấn chỉnh các hoạt động của Tập đoàn.“ [19]
Nhưng ai
trong chính phủ, người đứng đầu nào phải chịu trách nhiệm và xử lí trách
nhiệm như thế nào thì Nguyễn Tấn Dũng không nói tới! Nghĩa là Nguyễn Tấn
Dũng tìm mọi cách phủ nhận trách nhiệm
cá nhân, coi đây là trách
nhiệm tập thể. Nghĩa là tìm cách xí xóa, huề cả làng!
Nhiều người đứng đầu các bộ và cơ quan đã phản pháo lại Nguyễn Tấn
Dũng
đồng thời tố lẫn nhau
Vụ
nợ khổng lồ làm thiệt hại ngân quĩ quốc gia như thế nhưng vẫn không được
đưa vào chương trình thảo luận của kì họp thứ 8 của Quốc hội từ ngày
20.10 . Tuy nhiên trong khi thảo luận tại các tổ về tình hình kinh tế-xã hội trong năm
qua nhiều đại biểu đã đặt thẳng vụ Affair này với nhiều bộ trưởng, Tổng
Thanh tra Chính phủ, Tổng Kiểm toán Nhà nước...Cũng trong các dịp này một
số người đứng đầu các bộ và cơ quan đã để cho báo chí phỏng vấn. Họ đã
phân bua là không có quyền hành gì đối với Vinashin, tức là tố ngược
Nguyễn Tấn Dũng và đồng thời họ còn đổ lỗi lẫn cho nhau.
Bộ
trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng trong cuộc phỏng vấn của báo Tiền
phong ngày 25.10 đã cho biết, từ 2006 khi Vinashin trở thành Tập đoàn
kinh tế thì bộ Giao thông vận tải không còn là chủ quản nữa:
„Cơ
quan nhà nước chấm dứt tình trạng can thiệp vào hoạt động sản xuất, kinh
doanh của tập đoàn. Phân rõ quyền quản lý nhà nước và quyền chủ động sản
xuất kinh doanh.“[20]
Vẫn theo lời Hồ Nghĩa Dũng,
khi ấy các bộ liên hệ như Giao thông vận tải, Kế hoạch và đầu tư, Bộ Công
thương…chỉ đóng vai trò tham mưu mà thôi:
„Chúng tôi chỉ có ý kiến còn việc tiếp
thu hay không là quyền của tập đoàn. Kể cả về quy hoạch phát triển, công
tác cán bộ, nếu không được hỏi ý kiến thì bộ cũng chịu.“ [21]
Hồ
Nghĩa Dũng đã nói đúng, vì trong thực tế từ khi làm Thủ tướng vào giữa
năm 2006 Nguyễn Tấn Dũng đã trực tiếp điều khiển các Tập đoàn Nhà nước,
trong đó có Vinashin. Điều này đã được ngay cả các tổ chức quốc tế xác
nhận như trình bày ở phần
trên. Vì Thủ tướng bổ nhiệm
các Tổng giám đốc điều hành và Chủ tịch hội đồng quản trị các tập đoàn
này, trong đó có Vinashin. Chính vì thế, trái với nguyên tắc phân quyền
giữa các cơ quan chính của một tập đoàn kinh doanh, Nguyễn Tấn Dũng đã
giao cho Phạm Thanh Bình cùng lúc bao thầu nắm giữ 4 chức vụ là Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng
Quản trị, Chủ tịch Tập đoàn và Tổng giám đốc. Đây là nguyên nhân chính đã khiến
cho Phạm Thanh Bình dám lập các báo cáo sai lầm, coi thường các cơ quan
thanh tra, kiểm toán và dám đưa cả thân nhân vào giữ các chức vụ then
chốt trong Vinashin.
Quan
điểm trên đây của Bộ trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng cũng được Bộ
trưởng Kế hoạch và đầu tư và Đầu tư Võ Hồng Phúc chia sẻ rất rõ ràng:
“Năm 2008, khi Chính phủ [ở đây ám chỉ là TT, ghi chú
của người viết] chỉ định chúng tôi kiểm
tra các tập đoàn kinh tế, vào các tập đoàn họ không tiếp vì họ nói bộ
không còn chức năng nữa. Chúng tôi phải nói đây là làm theo chỉ thị đột
xuất (về chống lạm phát) chứ không phải theo luật. Tuy nhiên, kiểm tra
đột xuất họ chỉ báo tổng đầu tư các dự án, còn dự án nào cụ thể thì không
được làm, mà cái đó là quyền của Bộ Tài chính, của Bộ Giao thông vận
tải...” [22]
Vì
được người đứng đầu chính phủ đỡ đầu nên Phạm Thanh Bình đã coi thường cả
các hoạt động và kết quả thanh tra tại Vinashin. Chính điều này đã được Tổng
thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền gián tiếp xác nhận ngày 21.10 tại
hành lang Quốc hội:
„Từ năm 2005 đến nay đã có
13-14 cuộc thanh, kiểm tra, giám sát tại đơn vị này.“ và „phát hiện rất nhiều sai phạm và đã
kiến nghị“ [23]
Ông
Truyền cho biết thêm:
„Nhưng đáng tiếc là Vinashin chẳng những không nghiêm
túc thực hiện kết luận, kiến nghị của các cơ quan thanh, kiểm tra mà còn
tìm cách báo cáo không đúng sự thật, gian dối để lấp liếm việc làm của
mình.“ [24]
Nhưng dựa vào nhân vật nào mà Phạm Thanh Bình đã dám cả gan làm như vậy ? Gợi ý cho câu trả lời về việc này ông
Truyền đã cho biết:
"Ngay cả khi có kết luận của Thủ tướng
thì cũng có ai phúc tra đâu? Mà đã không phúc tra thì có chấp hành
nghiêm hay không, cũng không ai biết".[25]
Trong
khi ấy trước một tháng của Kì họp thứ 8 của Quốc hội, Tổng kiểm toán Nhà nước Vương Đình Huệ đã
viết thư trả lời cho một đại biểu Quốc hội nói lí do tại sao đã không
kiểm toán sổ sách của Vinashin. Tuy không nêu đích danh một nhân vật nào
trong chính phủ, nhưng ông Huệ đã tố Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng
Nguyễn Sinh Hùng, Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Trưởng ban thanh tra Chính
phủ Trần Văn Truyền đã tìm nhiều mánh lới khác nhau ngăn cản Tổng kiểm
toán Nhà nước thi hành nhiệm vụ kiểm toán tại Vinashin. Ông đưa ra các
dẫn chứng :
„Cụ thể, năm 2008, Kiểm toán
Nhà nước đã lên kế hoạch kiểm toán báo cáo tài chính của tập đoàn, nhưng
do Thanh tra Chính phủ đã đưa Tập đoàn Vinashin vào kế hoạch thanh tra
năm 2009 - nhưng rồi lại hoãn - nên theo quy chế phối hợp và để tránh
trùng lặp, Kiểm toán Nhà nước đã đưa ra ngoài kế hoạch và lùi sang năm
2010.
Tuy nhiên, kế hoạch này lại tiếp
tục bị "trì hoãn" bởi không được phê duyệt.“ [26]
Ông Huệ còn xác nhận một tin động trời mà tới nay Nguyễn Tấn Dũng
vẫn cố tình im lặng, đó là không phải chỉ để Tổng thanh tra Chính phủ lấy
cớ để tìm cách không cho Tổng kiểm toán Nhà nước thi hành nhiệm vụ tại
Vinashin mà sau đó cũng đã cấm cả Tổng thanh tra Chính phủ không được
thanh tra Vinashin với lí do viện dẫn trong lúc khủng hoảng kinh tế tài
chánh thế giới vào thời điểm 2008-09:
„Nhưng
rồi, chính Thanh tra Chính phủ cũng không được Thủ tướng chấp nhận kế hoạch
thanh tra Vinashin với lý do "để doanh
nghiệp tập trung phát triển sản xuất, chống suy giảm kinh tế, Thủ tướng đề
nghị điều chỉnh sang kế hoạch thanh tra năm 2010"“.[27]
Trong khi tìm cách ngăn cản
các cơ quan thanh tra và kiểm toán như thế, nhưng trong Báo cáo Chính phủ
gởi Quốc hội ngày 19.10 Nguyễn Tấn Dũng lại trí trá nối dối cả Quốc hội
làm như ông ta rất quan tâm và vẫn nắm sát được các hoạt động của
Vinashin:
"Từ 2008 đến nay khi tập
đoàn bộc lộ khó khăn, Thủ tướng liên tục yêu cầu theo sát chỉ đạo và ngăn
chặn sai phạm". [28]
Tổng kiểm toán Nhà nước Vương Đình Huệ cũng còn cho biết, phụ họa
với Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ chính trị kiêm Phó thủ tướng thường trực
Nguyễn Sinh Hùng, thay vì thúc đẩy tính độc lập và cạnh tranh giữa Tổng kiểm toán Nhà nước và Tổng thanh tra
Chính phủ trong việc giữ sạch bộ mày nhà nước, đã viện cớ „tránh trùng hợp“ để cản Tổng kiểm toán Nhà nước kiểm tra sổ sách Vinashin:
„Phó
Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng bổ sung: "Kiểm toán Nhà nước nên phối hợp với Thanh tra Chính phủ để nâng
cao hiệu quả hoạt động kiểm toán và hoạt động Thanh tra, tránh trùng lặp,
tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoàn thành tốt cả nhiệm vụ phục vụ kiểm
toán, thanh tra theo quy định, cũng như tập trung thời gian chuyên môn và
sản xuất".“[29]
Người ta được biết, từ đầu
tháng 8.2010 sau khi Bộ chính trị đưa ra „Kết luận“
về Vinashin thì Nguyễn Sinh Hùng được cử làm
Trưởng ban Chỉ đạo tái cơ cấu Tập
đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin).
Vẫn theo lời
Vương Đình Huệ thì cả Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đứng đầu là Ủy viên Bộ
chính trị kiêm Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, cũng đã về hùa với
Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng và ra lệnh ngăn cản Tổng kiểm toán Nhà
nước thi hành công vụ tại Vinashin:
„Ngay cả Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng cho rằng: "Nên xem
xét, cân nhắc chưa đưa vào kế hoạch kiểm toán năm 2010 các tập đoàn, tổng
công ty mà Thanh tra Chính phủ, Thanh tra Bộ Tài chính đã có quyết định
thanh tra năm 2009 nhưng tạm dừng thanh tra theo chỉ đạo của Thủ tướng".[30]
Ngoài ra, cũng
trong thư trên Vương Đình Huệ đã nói toạc ra là, ngay cả Tổng thanh tra
Chính phủ Trần Văn Truyền cũng đã lấy lí do tránh „sự trùng lặp“ để tìm cách
ngăn không cho Tổng kiểm toán Nhà nước tới xét sổ sách chi thu của
Vinashin:
"Thanh
tra Chính phủ thấy có sự trùng lặp về một số lĩnh vực và đối tượng kiểm
toán".[31]
Việc này Trần Văn Truyền đã biện
bạch „tránh chồng chéo“ để bảo vệ cho các đơn vị được họ
bao che.
„Thứ hai, tránh chồng chéo. Vì doanh nghiệp cứ
kêu là thanh tra dày đặc. Nên hễ cứ có kiểm toán thì thanh tra
không làm. Mà hễ thanh tra làm thì kiểm toán không làm.„[32]
Là cơ quan Tổng thanh tra Chính phủ
tất nhiên phải dưới quyền Thủ tướng, phải làm theo ý muốn của người đứng
đầu chính phủ là Nguyễn Tấn Dũng, nên khi được lệnh cản các cơ quan thanh
tra hay kiểm toán nào thì ông Truyền đã lắt léo đưa ra nhiều viện cớ khác
nhau!
Những lời giải thích trên đây của Tổng kiểm toán Nhà nước Vương
Đình Huệ và một số người đứng đầu các bộ
đã chứng tỏ rõ ràng: Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng đã là hai nhân vật trực tiếp tìm cách cản
trở các hoạt động của các cơ quan hữu quan trong việc thanh tra, kiểm
toán sổ sách và hoạt động của Vinashin trong nhiều năm qua. Vì các tập
đoàn nhà nước đặt dưới quyền của chính phủ và trong thực tế Thủ tướng trực
tiếp điều khiển. Chẳng những thế trong danh nghĩa Thủ tướng, Nguyễn Tấn
Dũng còn tìm cách vô hiệu hóa những kết luận thanh tra của các cơ quan hữu
quan và cố tình bao che các việc làm sai trái của Phạm Thanh Bình trong
Vinashin khiến đã đưa tới tình trạng là chỉ nội tron hơn 4 năm Vinashin
đã gây ra một món nợ rất lớn là 120.000 tỉ đồng cho đất nước! Tình hình
đã xẩy ra ở Vinashin trong các năm qua cũng đã được Ngân hàng Thế giới và
báo chí quốc tế xác nhận, như đã nói ở trên.
Trong những ngày qua nhiều đại
biểu Quốc hội và nhiều chuyên viên, nhân sĩ trong nước đã tõ ra rất bất
bình trước thái độ trốn tránh trách nhiệm của Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn
Sinh Hùng. Vì ngay Ủy ban Tư pháp Quốc hội đã xác nhận có bao che trong vụ
Vinashin:
„Việc
phát hiện vi phạm có dấu hiệu tội phạm nhưng không được xử lý, ngăn chặn
kịp thời, điển hình như vụ Vinashin qua 11 lần thanh tra, kiểm toán những
sai phạm như đầu tư dàn trải, tràn lan trên nhiều lĩnh vực không liên
quan đến chức năng của tập đoàn, kém hiệu quả, thua lỗ nặng nề; tình hình
tài chính đứng trước bờ vực phá sản; sản xuất kinh doanh đình trệ; tình
hình nội bộ diễn biến phức tạp: 1,7 vạn công nhân bỏ và chuyển việc, trên
5.000 công nhân mất việc làm, nợ lương... mà Chính phủ và các cơ quan
chức năng không biết, không ai chịu trách nhiệm. Qua đó xã hội và cử tri
rất bức xúc cho rằng có sự bao che cho những việc làm sai trái, vi phạm
pháp luật của Vinashin làm thiệt hại lớn đến tiền và tài sản của Nhà
nước., [33]
* * *
Xét công và tội của một chính
khách phải căn cứ trên các sự kiện rõ ràng: quyền hành được giao phó tới
mức độ nào, trách nhiệm theo dõi công việc ra làm sao, thành quả đạt được
như thế nào và thái độ của chính khách đứng trước thành công cũng như thất
bại. Dựa trên các cơ sở khách quan này để xét về trách nhiệm của Nguyễn Tấn
Dũng trong vụ Affair Vinsahin:
-
Theo qui định về tổ chức và điều hành của hai loại
doanh nghiệp nhà nước lớn nhất là Tập đoàn và Tổng công ti 91 thì Thủ tướng
có quyền bổ nhiệm các chức Tổng giám đốc và Chủ tịch Hội đồng quản trị. Mặc
dầu trái với nguyên tắc phân quyền, nhưng từ năm 2006 trong tư cách là Thủ
tướng, ông Dũng đã giao cho Phạm Thanh Bình, người đồng hương Cà mâu với
mình, cả 4 chức vụ chủ chốt trong tập đoàn Vinashin: Bí thư Đảng ủy, Chủ
tịch Hội đồng Quản trị, Chủ tịch Tập đoàn và Tổng giám đốc.
-
Cũng trong thời gian hơn 4 năm này, trong tư cách
là Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh cho các bộ Tài chánh, Ngân hàng
Nhà nước rót tiền rất lớn cho Vinashin. Ngoài ra ông Dũng còn cho phép
Vinashin, dưới dự bảo lãnh của chính phủ, được quyền phát hành trái phiếu
cả Dollar lẫn tiền đồng trị giá lên hàng chục ngàn tỉ đồng để Phạm Thanh
Bình thực hiện việc mở rộng rất lớn và rất nhanh những hoạt động của
Vinashin ngoài cả những lãnh vực không dính dấp gì tới đóng tầu và sửa chữa
tầu.
-
Cũng trong thời gian hơn 4 năm này Nguyễn Tấn Dũng
trong tư cách là Thủ tướng, nhưng đã không lưu ý tới các lời cảnh báo và
các đề nghị của nhiều bộ liên hệ với Vinashin, kể các chuyên viên độc lập.
Tuy các cơ quan thanh tra, kiểm tra đã tới kiểm soát 9 lần và đã khám phá
ra những sai lầm nghiêm trọng của Vinashin. Ông Dũng đã được thông báo,
nhưng Nguyễn Tấn Dũng vẫn để Phạm Thanh Bình tiếp tục tự do hành động.
Không những thế, Nguyễn Tấn Dũng còn dùng uy quyền và cả mánh lới để ngăn
cản không cho Tổng kiểm toán Nhà nước được quyền kiểm toán sổ sách chi
thu của Vinashin.
-
Từ 2008-09 khi cuộc khủng hoảng kinh tế-tài chánh
thế giới bùng nổ thì kinh tế VN cũng rơi vào khủng hoảng trầm trọng, khiến
cho số nợ đã quá lớn của Vinashin không thể còn dấu kín được nữa thì Nguyễn
Tấn Dũng đã tìm cách, một mặt đổ thừa do nguyên nhân khách quan từ cuộc
khủng hoảng kinh tế-tài chánh thế giới và mặt khác còn trút tất cả tội
lên Phạm Thanh Bình và đổ lỗi cho một số bộ và cơ quan chính phủ. Trong
các báo cáo trình bày tại Bộ chính trị cuối tháng 7 cũng như gởi Quốc hội
giữa tháng 10 vừa qua Nguyễn Tấn Dũng vẫn tìm cách che dấu những sai lầm
do chính mình gây ra, chỉ bảo đó là „chính phủ chịu
trách nhiệm“, tức là trách nhiệm tập thể và phủ nhận trách
nhiệm cá nhân của chính ông Dũng.
Các sự kiện dẫn chứng trên đây
đã cho thấy, trong tư cách là Thủ tướng nhưng Nguyễn Tấn Dũng đã đi vào
nhiều sai lầm nghiêm trọng trong việc giao phó, điều hành, kiểm soát,
thông tin và mức độ ý thức trách nhiệm trong vụ Affair Vinashin. Vì thế,
dưới quyền chỉ đạo của Nguyễn Tấn Dũng chỉ trong vòng hơn 4 năm Vinashin
đã gây thiệt hại cho ngân quĩ quốc gia lên tới 120.000 tỉ đồng, bằng khoảng
gần 1/6 tổng thu của ngân sách nhà nước năm 2009 do tiền thuế của nhân
dân !
Những gì đã xẩy ra tại
Vinashin trong hơn 4 năm qua chứng tỏ rõ ràng là, Nguyễn Tấn dũng đã giao
công việc cho người không đúng khả năng, trao quyền rộng rãi nhưng lại
không có kiểm soát chặt chẽ, tới khi xẩy ra những thiệt hại lớn cho ngân
sách quốc gia thì lại không dám công khai nhìn nhận trách nhiệm cá nhân,
lại đổ thừa cho những người dưới quyền và viện dẫn các lí do khách quan.
Như thế ông Dũng đã tự đánh mất lòng tự trọng và tinh thần trách nhiệm,
làm mất uy tín của Chính phủ.
Vì vậy xét về mặt trách nhiệm chính trị,
trong tư
cách đứng đầu chính phủ ông Dũng phải là người chịu trách nhiệm chính trị
đầu tiên về sự phá sản và món nợ thật khủng khiếp của Vinsahin từ
2006-2010. Xét về mặt tư cách và khả năng lãnh đạo, ông Dũng đã tự chứng tỏ bất tài và thiếu tư cách. Do đó đúng ra Nguyễn Tấn Dũng phải từ
chức Thủ tướng ngay. Vì ngay sau khi Nguyễn Tấn Dũng nhận chức Thủ tướng,
ông đã có Quyết định rõ ràng là, bất cứ cơ quan nào trong chính phủ để xẩy
ra những sai trái thì người đứng đầu cơ quan đó phải chịu trách nhiệm !
Những hành vi này là vi phạm kỉ
luật và đã dẫn tới gây thiệt hại công quĩ rất lớn. Nhưng các việc làm hiện
nay của Nguyễn Tấn Dũng đã cho thấy, ông Dũng đã không đủ can đảm nhìn nhận
trách nhiệm của người đứng đầu chính phủ, mà lại đổ riêng cho Phạm Thanh
Bình, các bộ và cơ quan khác trong chính phủ. Thái độ này lại chứng tỏ
Nguyễn Tấn Dũng không chỉ có tác phong trốn tránh trách nhiệm mà còn mất
cả tư cách và đạo đức nữa. Một chính khách mà không biết chọn người, không có ý
thức trách nhiệm và đánh mất cả tư cách đạo đức, như thế là đã tự đánh mất
uy tín và không xứng đáng ở vai trò lãnh đạo tiếp tục. Nhưng Nguyễn Tấn
Dũng vẫn đang tìm cách leo cao hơn, ngồi lâu hơn trong Đại hội 11 sắp tới!
Trọng vụ Affair Vinashin,
ngoài việc xác định trách nhiệm chính trị cá nhân đối với người cầm đầu
chính phủ còn cần phải làm rõ trách nhiệm tinh thần. Ở đây mọi người càng thấy rõ, chính
nguyên tắc „Tập trung dân chủ“,
xương sống của cơ cấu tổ chức và vận hành ở cấp cao nhất của chế độ độc
tài toàn trị, đã dung túng chủ nghĩa trốn tránh trách nhiệm cá nhân, phủ
nhận tội lỗi của những người có quyền lực…Mọi sai lầm, tội lỗi
trút cả lên đầu kẻ dưới. Cho nên trong tất cả các Affair từ tiền bạc tới
lợi dụng chức quyền thì chỉ các con tép bị bắt còn các con cá sộp vẫn nhởn
nhơ và ngạo mạn tiếp tục!
Trong một xã hội dân chủ đa
nguyên và pháp trị thì vụ Affairs khủng khiếp như Vinashin chắc chắn sẽ bị
đưa ra trước quốc hội thảo luận. Trước đó Quốc hội sẽ cử một Ủy ban độc lập
điều tra về việc này, trong đó có đại diện của các chính đảng có chân
trong Quốc hội. Từ Thủ tướng cho tới các bộ trưởng và những người đứng đầu
các cơ quan sẽ phải trình bày trước Quốc hội và trả lời các chất vấn của
các dân biểu. Cuối cùng Quốc hội sẽ biểu quyết kín về tín nhiệm hay cách
chức những người trong chính phủ, kể cả Thủ tướng. Trong nhiều chế độ dân
chủ đa nguyên còn thừa nhận, trong trường hợp nghiêm trọng thì quốc hội
phải giải tán và bầu cử quốc hội mới để thành lập chính phủ mới. Khi ấy
có thể đảng đang cầm quyền sẽ bị mất quyền trong cuộc bầu cử mới.
Tại nước Cộng hòa Xã hội chủ
nghĩa VN hiện nay theo chế độ độc tài toàn trị thì lại hoàn toàn khác. Tuy rằng „Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nước“,
nhưng vụ Affair cực kì nghiệm trọng của Vinashin đã không có trong chương
trình thảo luận. Trong khi ấy thì chủ trương để các doanh nghiệp nhà nước
tiếp tục giữ „vai trò chủ đạo“ và làm „nền
tảng“ cho các hoạt động
kinh tế vẫn được ghi rõ trong dự thảo Cương lĩnh chính trị 2011 sẽ được
thông qua trong Đại hội 11 vào tháng 1.2011.[34] Không những thế trong Dự thảo này còn ghi rõ ĐCSVN là „đảng cầm quyền“. Điều này có nghĩa là,
những phần tử đang có quyền lực, tuy bất tài và thất đức, nhưng vẫn tìm mọi
mánh lới và thủ đoạn để leo cao hơn, ngồi lâu hơn để độc quyền tham nhũng
và đàn áp nhân dân! Do đó sẽ còn hàng trăm, hàng ngàn Affair khủng khiếp
như Vinashin. Vì „Đảng cầm quyền“
vẫn độc quyền thao túng hàng ngàn Công ti, Tổng công ti và Tập đoàn Nhà
nước. Tại những nơi này bọn tham quan đang đục khoét tài sản nhân dân và
phá hoại một cách vô tội vạ nền kinh tế VN, như đã diễn ra ở Vinashin! ♣
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|