|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Tội “chống nhà nước” và nỗi đau của Khổng tử
Phạm
Hồng Sơn
Nhà nước hay triều đình thì
thời nào cũng có thể là một trong hai loại, hoặc là công minh, thương dân
hoặc là bất chính, hại dân. Ấy vậy mà thời nào khi một người đã bị khép
vào tội “chống nhà nước” hay “chống triều đình” thì coi như mạng
sống đã nằm trong tay kẻ khác. Tội ấy luôn là một tội chết. Nhưng lại
hầu như thời nào cũng vẫn có người dám cả gan chống lại Triều đình, Chính
phủ hay Nhà nước.
Những
người cả gan ấy, chắc phải quá mải mê chạy theo chữ Nhân, chữ Nghĩa lắm, nên
mới quên khuấy mất chữ Chết. Vì nào có ai lại không sợ chết? Người nào dám
khinh cốt nhục bản thân và gia quyến? Lại còn có kẻ nào dại dột đến mức đi
chạy theo chữ Lợi đang có chữ Chết lủng lẳng ngay phía trước? Ngay Khổng
tử, “vạn thế sư biểu” (người
thầy mẫu mực cho muôn đời), người đã răn người ta phải sống theo Nhân,
Nghĩa, Lễ, Trí, còn phải sợ cái hà khắc của triều đình đương thời đến mức
lại đi khuyên người ta phải “Chính
danh” trong mọi chuyện, nhất là trong những việc “chính trị”. Đã làm vì
Nhân, vì Nghĩa thì còn xá gì Danh? Nếu đây không phải là nỗi đau đời không
nói ra của Khổng tử thì chắc chắn
là một mâu thuẫn, một khiếm khuyết lớn trong tư tưởng của “vạn thế sư
biểu”.
Chắc lúc đó Khổng tử không
biết (hoặc biết mà chưa kịp nói với các môn đệ) rằng loài người sau ông sẽ
giải quyết được mâu thuẫn đương thời của ông- mâu thuẫn giữa thân phận bé
nhỏ của kẻ Tiện dân với khao khát làm những việc Nhân, Nghĩa to lớn cho Xã
hội. Các hệ thống chính trị dân chủ tự do ngày
nay đã không chỉ thừa nhận mà còn đảm bảo để người dân được tự do thực
hiện quyền chống (phản đối) sự đồi bại của chính phủ, chống chính sách
sai lầm, ác độc của nhà nước hay chống bất cứ cái gì một cách hòa bình và
được tự do tham gia, tác động vào mọi công việc điều hành đất nước, quản
lý xã hội, bất chấp vị thế hay thân phận. Những điều đó đã được toàn thế
giới công nhận là một Quyền đương nhiên của loại động vật có tên là Người[1].
Nói cách khác, loài người nói chung đã đi đến chỗ coi chuyện công khai
bày tỏ sự yêu, ghét, ủng hộ hay phản đối bất kỳ cái gì một cách ôn hòa là
chuyện thường tình, hữu ích cho loài người và không thể cấm được. Ngay
các chính thể hà khắc nhất, bất nhân nhất cũng đâu có ngăn được “bia
miệng” và các loại “bia” để đời khác vẫn cứ sừng sững dựng lên dành cho
chúng.
Khổng tử chắc phải đang
ngậm cười khi thấy mâu thuẫn, khiếm khuyết của ông đã được hậu thế ở
nhiều nước hóa giải bằng lý luận và thực tiễn. Ở những nước đó lý tưởng “dân chi sở hiếu, hiếu chi; dân chi sở
ố, ố chi.”[2] đã
được thực hiện rất dễ dàng đúng như mơ ước của Khổng tử. Chỉ có khác, ở
những nước đó, người dân không chỉ ước mong hay cầu xin như ông mà họ đã
lập được những thiết chế buộc kẻ làm “vua” phải biết “hiếu chi” và “ố
chi”, bằng không kẻ đó phải “về vườn” ngay tức khắc.
Nhưng
Khổng tử chắc cũng đang đau xót lắm khi “triều đình” trên chính quê hương
ông và “triều đình” chư hầu của vài nước lân bang vẫn không chịu hóa giải
nỗi đau đời cho ông. Những “triều đình” đó vẫn muốn khép tội chết cho người dám vạch trần
sự đồi bại của “triều đình” hay chỉ đơn giản bày tỏ hộ nỗi lòng dân muốn
có một “triều đình” khác bớt tham tàn hơn, bớt đớn hèn hơn. Nhưng chết thì ai mà cuối cùng chả phải
chết. Chỉ thật thương cho vong linh của Khổng tử và kiếp người tại những
nước đó, vẫn chưa thoát được sự đọa đày, trói buộc vì lòng tham của một
số kẻ có quyền, mà thôi.
Phạm Hồng Sơn
27/05/2010
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|