|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Phạm Toàn
Năm giờ chiều,
tôi tới nhà Huệ Chi. Tôi định bụng hôm nay sẽ ở đây chờ cho tới khi Huệ
Chi được trả về. Thế là bỗng dưng tôi có hơn ba tiếng đồng hồ ngồi trò
chuyện với chị Hưng. Lâu nay, chị Hưng là con người nhẹ nhàng lặng lẽ sống
bên cạnh một Huệ Chi sôi nổi. Và lâu nay, tôi vẫn định ninh chị là con
người chỉ cần nhẹ nhàng lặng lẽ như vậy là đủ. Lâu nay tôi không nhìn thấy
một sức sống khác trong người đàn bà vô cùng hiền dịu ấy.
Ngày thứ bẩy, 16 tháng 1 năm 2010, tôi dậy làm việc sớm hơn bình thường
một chút, nghĩa là vào hồi 1 giờ sáng. Lý do thế này thôi: cuối tuần, có
nhiều người hẹn đến chơi. Đến chơi thăm riêng tôi thì ít, mà cốt đến để hỏi
thăm “sức khỏe” Huệ Chi thì nhiều. Nhìn những người quen cũ dắt díu đến
cho mình những người quen mới, tất cả đều trẻ trung và có học và có lý tưởng
sống rất đàng hoàng, bỗng dưng lại nghĩ đến Gustave le Bon tác giả cuốn Tâm
lý đám đông in ở cái nhà xuất bản trong mơ của đám trí thức gộc ở Hà
Nội. Ai đó nếu chịu khó đọc cuốn sách đó hẳn sẽ hiểu ít nhất điều này: dư
luận xã hội có giá trị gì trong đời sống một quốc gia.
Tôi bảo các cô các cậu ấy rằng, hôm nay Huệ Chi vẫn được mời đi “làm
việc”. Và chắc là cũng như mấy hôm vừa qua, người ta vẫn cố ý kéo dài cuộc
“làm việc” cho mãi tới lúc tối sầm tối sì. Một
đòn tâm lý đấy thôi, sao cho ông đồ gàn cựu Trưởng ban Văn học Cổ-Cận đại,
nguyên chủ tịch Hội đồng Khoa học ấy phải mệt mỏi tấm thân dẫn tới mệt mỏi
tấm lòng. Sự mệt mỏi có dẫn đến những Sự Thật cần tìm kiếm không
nhỉ? Sai lầm biết bao nhiêu khi nghĩ rằng tâm lý Huệ Chi cũng giống hệt
như tâm lý kẻ thường phạm nửa đêm bị dựng dậy để yêu cầu trả lời thêm một
chi tiết vô thưởng vô phạt nào đó. Liệu những đòn tâm lý thông thường đó
đối với những đầu óc quen tự do và độc lập có dẫn tới Sự Thật không? Sự Thật gì? Sự Thật về những điều chỉ diễn ra trong đầu
những kẻ mà nếu được tự do biểu đạt thì “cái lũ người xớ rớ” ấy
sẽ tạo thành những think tank đủ sức tạo ra vô vàn giá trị cho đất
nước.
Bây giờ tôi xin kể tiếp các bạn nghe về chị Hưng, phu nhân của giáo
sư Huệ Chi. Điều này có nguyên nhân: hôm nay là ngày thứ bẩy cuối tuần,
ngày của nghỉ ngơi, ngày của sum họp. Trưa thứ bẩy, tôi gọi điện cho Phạm
Xuân Nguyên, dặn “hôm nay Nguyên ở gần chạy qua chị Hưng một tý nhé”. Hóa
ra là dặn dò cũng thừa: Nguyên đầu bạc đã ngồi ở nhà Huệ Chi, ăn trưa với
chị và mở internet cho chị Hưng đọc những bài mới.
Năm giờ chiều, tôi tới nhà Huệ Chi. Tôi định bụng hôm nay sẽ ở đây chờ
cho tới khi Huệ Chi được trả về. Thế là bỗng dưng tôi có hơn ba tiếng đồng
hồ ngồi trò chuyện với chị Hưng. Lâu nay, chị Hưng là con người nhẹ nhàng
lặng lẽ sống bên cạnh một Huệ Chi sôi nổi. Và lâu nay, tôi vẫn định ninh
chị là con người chỉ cần nhẹ nhàng lặng lẽ như vậy là đủ. Lâu nay tôi
không nhìn thấy một sức sống khác trong người đàn bà vô cùng hiền dịu ấy.
Tôi bắt đầu vỡ nhẽ khi chị kể con gái ở Mỹ gọi điện về hàng ngày. “Nó
thương bố nó lắm anh ạ. Nó khóc suốt. Lần nào gọi điện về nó cũng khóc.
Nó bảo: đất nước gì mà kỳ cục. Chưa có tội đã xông vào nhà người ta mà
khám xét rồi lại mang tài sản của người ta đi nữa. Nó giục tôi: hàng ngày
mẹ phải đi theo bố, ngồi bên cạnh bố ấy, xem họ hỏi bố những gì, hễ thấy
huyết áp bố lên cao thì bắt họ dừng lại, không cho họ hỏi han gì nữa…”
Và chị Hưng bảo tôi, lần đầu tiên kể từ khi quen biết vợ chồng nhà
này, tôi được nghe chị phân tích lối khái quát. Chị nói: “Người dân
nào thì cũng suy nghĩ như cháu cả thôi. Người dân thì chỉ biết đến hạnh
phúc của riêng mình, của gia đình mình, thế thôi…” Chị kể về lý do tại
sao lúc này con gái chị lại vẫn phải ở nước ngoài. Cháu theo chồng ra nước
ngoài làm việc, nó thì vừa đi làm vừa chữa bệnh, một chứng bệnh nan y ở trong
nước chẳng những không phát hiện ra mà có tìm ra thì cũng chẳng có cách
chữa.
Tôi hỏi chị về cái bệnh đúng ra chỉ có thể gọi là một chứng đó,
vì “bệnh” không do vi trùng hoặc vi khuẩn gây ra. Chị giảng giải cho tôi,
đó là hội chứng có tên gọi Lupus ban đỏ. Hội chứng đó (LED,
lupus érythémateux disséminé) hiện ra qua những vết phát ban màu đỏ trên
cơ thể. Đó là một “bệnh” tự miễn dịch mãn tính.
Bằng một giọng hài hước, chị giảng giải tiếp: “Cái bệnh này kỳ cục lắm. Cơ thể
mình có đủ hệ miễn dịch như mọi cơ quan đoàn thể khác. Thế nhưng cách làm
việc của các cơ quan đó lại khác đời lắm: nó không chống lại sự xâm nhập
đích thực của vi trùng hoặc vi khuẩn từ bên ngoài vào. Cái gì xấu nhập từ
ngoài vào thì nó để mặc, và khi đó nó lại ra tay chống lại các tế bào
lành mạnh sẵn có trong cơ thể của ta.”
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe chị nói như vui đùa: thế đấy, ông Huệ Chi
có thể bị ghép tội, nhưng Vedan thì được khen.
Chị lại cho tôi một con số đã sưu tầm được: “anh biết không: chín
mươi phần trăm người mắc chứng Lupus phát ban đỏ là đàn bà con gái.” Đến
lúc này thì con người tầm thường hiếu thắng trong tôi không thể để mình
chịu thua chị Hưng; tôi cũng chen vào một bình luận: “Thì ông Huệ Chi
là đàn bà mà! Chẳng có thư đến tận nhà gửi Bà ấy sao?”
Hai chúng tôi cười bò ra. Và tôi rất mừng khi thấy chị Hưng hôm nay
hoàn toàn khác cái hôm mới bị khám nhà và lấy đi mất cái máy chủ. Tiếng
cười của chúng tôi chỉ bị cắt ngang vì khách khứa. Học trò của Huệ Chi mấy
tiến sĩ cùng mấy đứa cháu kém dăm phút đầy một thạc sĩ hoặc một tiến sĩ
vào buổi tối thứ bẩy thiêng liêng cùng kéo đến xem “bà ta” về
chưa. Tám giờ mười lăm, chuông bấm ba tiếng, đó là tín hiệu “bà ta” gọi
cửa. Cả nhà reo ầm ầm như có giặc tới và chuẩn bị hệ miễn dịch Lupus
nghênh đón cho xứng với diễn biến của giặc.
Huệ Chi bước vào, đứng giữa nhà giơ hai tay lên trời thông báo, mặt hớn
hở như cậu học trò lười: “Ngày mai được nghỉ!” Thì vưỡn! Ngày chủ
nhật là ngày nghỉ. Cái lệ thường đó của nhân loại chẳng dễ gì vi phạm đâu!
Hà Nội 17-01-2010
Phạm Toàn
Trích: boxitvn.wordpress.com 17.1
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|