|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Người đi tìm bão
Phạm Văn
Lời ghi
chú của tác giả Tiêu Dao Bảo Cự: Xin gởi đến các anh chị và các bạn bài
của Phạm Văn viết về TDBC và Tiếng chim báo bão trên talawas.
Người viết có cái nhìn tương đối khách quan, công
bằng, tỉnh táo, tỏ ra có hiểu biết khá thấu đáo và có thiện ý, thiện cảm
đối với tác giả. Tôi cũng chưa biết Phạm Văn là ai.
Ông phải là một trong những người lãng mạn cách mạng cuối cùng của
thời đại lôi thôi quốc-cộng này.
Ngày còn trẻ, ông dấn thân tranh đấu và chịu tù đày trong chế độ trước. Ở
tuổi trung niên, ông bị khai trừ và lãnh biết bao đày đoạ trong chế độ
này từ những đồng chí cũ của ông. Ngày nay ông chịu chỉ trích từ cả hai
phía, đôi khi là nhận xét đáng suy ngẫm để rút ra những bài học giá trị,
đôi khi là câu mắng chửi tục tằn hoặc lời phê phán hàm hồ quy chụp.
Với cái nhìn thực dụng hiện nay, người lãng mạn sống hết mình với lý
tưởng thường ngây thơ. Thấy hại đến thân mà vẫn lao vào, ông là kẻ dại
dột. Cả đời ông và những người lãng mạn như ông là một chuỗi thất bại phi
lý. Nhưng cũng chẳng thể than van một mình. Không riêng gì họ, toàn bộ
dân tộc đã thất bại trong việc ngăn ngừa bọn bất hảo nắm quyền cai quản
và tàn phá đất nước suốt mấy chục năm.
Khi trận chiến nồi da xáo thịt giữa hai miền Nam-Bắc chấm dứt, ông
trở thành cái gai trong mắt của chế độ mới mà ông đã có thời tranh đấu để
xây dựng lên bằng tất cả nhiệt huyết của mình. Khi bị chính quyền cô lập
và khủng bố, chỉ còn người vợ can trường bên cạnh, ông viết nhật ký để
“bày tỏ” trong những ngày bị giam lỏng. Sống giữa sự bao vây và sách nhiễu,
ông tìm được những lúc nhàn rỗi nhìn lên “mảnh trời xanh trên thung lũng”
để lắng đọng tâm hồn, soi lại bản thân và để hiểu bầu trời, như ông đã có
lần viết. Trong những giây phút ấy lãng mạn cách mạng hình như tạm nhường
chỗ cho lãng mạn.
Ở trong nước ông bị nhà cầm quyền buộc tội cấu kết với hải ngoại để
chống phá chế độ và âm mưu “diễn biến hoà bình”. Những bậc thầy của chiến
tranh bạo lực một thời, ngày nay lo sợ các sinh hoạt hoà bình của một xã
hội bình thường. Khi ông có dịp ra thăm nước ngoài, nhiều kẻ độc quyền
chính nghĩa tố cáo ông cò mồi cho chế độ. Có lẽ họ chỉ hài lòng nếu ông bị
nhà nước bỏ tù chung thân cấm cố. Khi ông kêu gọi mọi người, nhất là giới
trẻ, tìm hiểu về quê hương, những người mang hội chứng địch-ta kết án ông
thực hiện chính sách “khúc ruột ngàn dặm” của nhà nước. Đất nước hiện bị
bọn côn đồ cai trị đối với họ không có gì đáng để tìm hiểu, hay họ không
tin thế hệ con cháu họ có đủ khả năng đọc thấu đáo lịch sử. Chẳng qua độc
tài và giả danh dân chủ đều là một phường sợ sự thật.
Người ta có thể không đồng ý với lập trường của ông, nhưng khó có thể
nói ông sống giả dối hay vị kỷ. Người ta có thể phê bình thế đứng của ông
trong những lần tỏ sự bất đồng chính kiến với cả hai chế độ, nhưng một
người công bằng không thể kết án ông là kẻ phản bội. Cụm từ “ăn cơm quốc
gia thờ ma cộng sản” hoặc “ăn cơm cộng sản thờ ma quốc gia” thường được
một số người thuộc cả hai phe đem gán cho những người như ông, tùy theo
họ đứng ở phe nào. Trong đấu trường chính trị, ngày xưa và hôm nay, ông
có thể thiếu thông tin, nhận định thiếu sót, có thể chọn lầm đồng chí,
hoặc thậm chí có thể sơ suất dẫn đến hậu quả tai hại cho bản thân và việc
chung. Nhưng ông trung thành với ước vọng xây dựng một xã hội tử tế giữa
thời đại vàng thau lẫn lộn và kiên trì đấu tranh cho nó.
Không may cho mọi người, đất nước đã nhiều lần phân hoá và tan hoang
một cách khó tưởng tượng. Và lịch sử thường lặp lại. Nếu ngày nào chế độ
hiện nay giải tán, bọn xấu khác lên cầm quyền, những người chịu đày ải vì
xả thân tranh đấu hôm nay có thể sẽ tiếp tục bị thiên hạ kể tội vì việc
họ làm không mang lại kết quả mong muốn. Kẻ chưa bao giờ sai vì chưa bao
giờ làm gì thường dễ trách cứ nghiệt ngã và trịch thượng. Không may cho ông,
trong tình hình hiện nay ông không tìm thấy con đường nào khác hơn là
phải lên tiếng dù bị áp chế. Cho tới nay chưa thấy ông ngã lòng hay mệt
mỏi. Khác với nhiều người yên ổn hô hào phản đối từ xa, ông “nắm thắt
lưng địch mà đánh”, cũng bằng ngòi bút, như câu khẩu hiệu ngày xưa ông
biết rõ.
Là kẻ lãng mạn, ông sẽ không biết làm chính trị, không thể thành công
trong chính trường, và thường không đạt được mục đích. Là nhà cách mạng
tài tử, không có gì khó hiểu nếu thấy ông gần suốt đời đứng trong vị trí
đối lập, không biết giành chính quyền để có cơ hội xây dựng xã hội theo
lý tưởng của ông. Đến nửa cuộc đời, ông viết tiểu thuyết luận đề nhằm “nhìn
lại” đời mình. Như nhiều thế hệ nhà văn làm cách mạng trước ông, tiểu thuyết
của ông không đơn thuần là chuyện hư cấu, mà là bài luận văn trình bày tư
tưởng của mình. Cuối năm 1988, ông cùng bạn bè hăng hái một cách ngây thơ
đi khắp mọi miền đất nước để lên tiếng đòi tự do báo chí và xuất bản.
Nhưng chính trị thường không có chỗ cho lãng mạn. Đến nay sách của ông
vẫn phải in và phát hành ngoài nước, ý kiến của ông phần lớn phải xuất
hiện trên không gian ảo.
Tiếng chim báo bão, cuốn sách mới nhất của Tiêu Dao Bảo Cự, do nhà
xuất bản Tiếng Quê Hương in năm 2009 tại Virginia, Hoa Kỳ. Tác phẩm gồm
những bài chính luận của ông đã phổ biến trên các báo, tạp chí và trang
mạng điện tử tại hải ngoại trong khoảng 20 năm nay. Ngoài ra, nửa sau của
cuốn sách là tập nhật ký “Tôi bày tỏ” viết từ 1996 đến 1998, trước và
trong những ngày bị quản chế hành chính ở Đà Lạt.
Phần lớn tác phẩm của ông nói lên những vấn đề đã cũ đến day dứt
trong hơn nửa thế kỷ hỗn loạn này. Tên và bìa sách dễ làm nhiều người
hiểu lầm ý chính bên trong. Những câu viết của ông bàng bạc một ý nói
rằng đã qua rồi thời bạo lực dữ dội hồi ông mới trưởng thành. Ngày nay dường
như trận bão ông muốn mang đến chỉ nhẹ như làn gió mát sau một thời gian dài
ngột ngạt. Trận bão của ông chỉ muốn xua đi cái không khí tù hãm mà không
gây ra đổ nát để mang lại sự yên bình làm nền tảng xây dựng cuộc sống sau
đó. Ông vẫn muốn đi tìm cơn bão mới ấy. Sau nhiều năm hận thù và quen với
bạo lực, bao nhiêu người có thể tán đồng và góp sức với làn gió ấy, bao
nhiêu người có thể đón chào hoà bình trong tâm hồn mình mà không lúng
túng? Sau nhiều năm sống với sự giả trá vây quanh, bao nhiêu kẻ thạo ngón
lừa đảo sẽ vượt lên trước để lợi dụng ngọn gió ấy mưu đồ danh vọng cho
bản thân?
Như để chia sẻ và tìm sự đồng cảm, các bài ông viết thường nhắc đến
tên của vài chục người bị đàn áp vì phản đối chế độ độc tài, trong số hơn
85 triệu người Việt trên khắp thế giới. Họ đã nhiều lần nêu vấn đề, bàn
bạc và kêu gọi tìm cách đưa đất nước đi lên, nhưng vấn đề vẫn còn trơ ra
đó, và sẽ còn dài trong tình hình phân ly hiện thời. Chỉ những người dũng
cảm và tự tin một cách hồn nhiên mới có thể ngày qua ngày lên tiếng đấu tranh
trong hoàn cảnh bị theo dõi và trấn áp liên tục. Dường như họ là một loài
sắp bị diệt chủng trên thế giới này, hoặc một thứ chim đưa tin, mang
nghiệp vào thân, khản tiếng kêu vang dù chẳng mấy ai đoái hoài hay san
sẻ.
Con chim cất lên tiếng kêu thống thiết để “[t]iếng vọng
lẻ loi không còn là tiếng vọng lẻ loi mà đã trở thành tiếng chim báo bão.
Ðây không phải là bão tố cuồng nộ của hận thù, máu lửa và áp bức, mà là
những ngọn gió phóng khoáng của dân chủ, tự do, của sự thật, bao dung,
nhân bản và hòa bình, những giá trị đích thực của con người sẽ chiến thắng
trên đất nước và cả hành tinh này” (Tiếng chim báo bão, trang
380). Trong tình hình nhiễu nhương hiện thời phải có niềm tin mãnh liệt
và lãng mạn lắm mới viết như thế. Sau bao cuộc bể dâu trên dải đất điêu
linh ấy, con chim trong lồng vẫn ngước nhìn lên một góc trời xanh để
không ngưng tiếng hót.
Không thể trông mong đời ông sẽ đỡ bị trù dập, vì ông tự chọn con
đường trắc trở mà đi. Không giúp được gì cho ông, người viết bài này chỉ
có thể chúc ông cùng người vợ của ông và những người như họ sẽ không quá
lẻ loi trong niềm mơ ước bao la và nhẫn nại này.
Tháng Giêng 2010
Sách đã xuất bản của Tiêu Dao Bảo Cự:
Tiếng chim báo bão, Tiếng Quê Hương, Virginia, 2009.
Mảnh trời xanh trên thung lũng, Văn Mới, California, 2007.
Trên cả hận thù, Tạp chí Văn Học, California, 2004.
Hành trình cuối đông, Văn Nghệ, California, 1998.
Nửa đời nhìn lại, Thế Kỷ 21, California, 1994.
© 2010 Phạm Văn
© 2010 talawas
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|