|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Câu chuyện Vinashin là lỗi của cả
hệ thống
ViỆt Lâm - Khánh Linh
Phải thấy rằng câu
chuyện Vinashin là do sơ xuất của cả hệ thống chính trị. Bởi vậy, để sửa
chữa những khuyết tật của mô hình tập đoàn thời gian qua thì cả hệ thống
phải thống nhất ý chí và hành động – Chuyên gia Nguyễn Trần Bạt, TGĐ
Invest Consult nhận định.
>> Tập
đoàn: Mắc mứu giữa sở hữu vốn và sử dụng vốn
- Những vấn đề của Tập
đoàn Kinh tế Vinashin đang làm tốn không ít giấy mực của báo chí. Là người
đã từng cảnh báo từ cách đây khá lâu về những nguy cơ trong mô hình tập
đoàn kinh tế nhà nước của Việt Nam, theo ông, sự việc vừa qua bắt nguồn từ
đâu?
Tất nhiên không có sai lầm nào
không có dấu hiệu cá nhân, nhưng một sai lầm ở quy mô Vinashin thì dứt
khoát không chỉ có nguồn gốc cá nhân. Bởi vì một cá nhân dù tài đến mấy,
dù "độc ác" đến mấy cũng không có khả năng phá hoại đến 80.000
tỷ trong vòng vài ba năm. Cho nên đây không phải chỉ là sản phẩm của cá
nhân.
Thử đặt vấn đề, nếu chúng ta
có một hệ thống kiểm soát thật tốt thì cũng có thể thua lỗ, tai họa cũng
có thể đến, nhưng đến trong một vài nghìn tỷ đầu tiên. Còn để kéo dài tới
tỷ thứ 80.000 thì có nghĩa là hệ thống có vấn đề. Phải nói rằng đất nước
của chúng ta không có nhiều 80.000 tỷ mà chỉ có độ vài ba chục lần 80.000
tỷ thôi, do đó hệ thống an ninh kinh tế - tài chính phải phát hiện được,
phải báo động ngay (an ninh ở đây không phải là công an, mà là trật tự kiểm
soát xã hội nói chung về chuyện này).
Chúng ta
không có trong hệ thống nhà nước của mình một cơ chế báo động đủ nhạy cảm
để có thể ngăn chặn tai họa ở một giai đoạn đầu tiên. Cho nên, dứt khoát
phải khẳng định rằng không có lỗi cá nhân tuyệt đối trong sai lầm này, mà
đây là một lỗi có chất lượng hệ thống, và lỗi hệ thống ấy chính là thiếu
hệ thống báo động về các tai họa tài chính. Hiện tượng Vinashin bộc lộ
cho Đảng, Chính phủ, Quốc hội của chúng ta hiểu rằng, nếu có những tên kẻ
trộm thông minh hơn thì nó có thể khoắng hết tài sản quốc gia, bởi vì
chúng ta không có hệ thống báo động như vậy.
Nhưng những vấn đề, nguy
cơ của Vinashin đã được nhìn ra từ cách đây 2 năm và cũng có rất nhiều tiếng
nói cảnh báo từ thời điểm ấy rồi cơ mà?
Đó là bệnh thành tích. Chúng
ta tưởng rằng nếu tăng trưởng kinh tế đến 7-8% thì vinh hạnh của nhà nước
là lớn. Chúng ta buộc phải cấu tạo ra một số thành tích, mà thành tích sẽ
không được cấu tạo nếu không có cơ cấu để tạo ra nó. Các tập đoàn là một
trong những cơ cấu để cấu tạo ra thành tích. Cho nên tôi mới nói phải khắc
phục căn bệnh thành tích là vì như thế.
Bệnh sốt ruột tạo ra những
cơ cấu không có nội dung
|

Sự đổ vỡ
của Vinashin là do sơ xuất của cả hệ thống chính trị.
|
Vậy câu chuyện Vinashin để lại cho chúng ta những bài
học gì?
Bài học là chúng ta không thể
duy ý chí được. Việc hình thành tập đoàn Vinashin hay nhiều tập đoàn khác
đều có chung một vấn đề, đó là chúng ta cưỡng bức quy mô phát triển của
các tập đoàn.
Chúng ta sốt ruột, chúng ta
muốn ngay một đêm trở thành những con khủng long, những con hổ, trở thành
một nền kinh tế có kích thước. Bệnh sốt ruột như vậy tạo ra một hiện tượng
hình thành những cơ cấu không có nội dung.
Phải nói rằng những tập đoàn
kinh tế với những cơ cấu không có nội dung kinh tế chính là tai họa cơ bản.
Tai họa này không chỉ diễn ra với Vinashin đâu, nếu không khắc phục và
không ngăn chặn ngay từ bây giờ thì nó sẽ diễn ra với tất cả các tập đoàn
kinh tế còn lại. Đấy là một lỗi có thật, một căn bệnh thực thể, nó không
phải là căn bệnh tưởng tượng chính trị hoặc kinh tế đối với các loại đối
tượng như thế này.
Ý ông muốn nói bài học rất
lớn từ câu chuyện Vinashin là bệnh duy ý chí trong tư duy, và sự nóng vội
muốn kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo, muốn đất nước ta có những tập
đoàn kinh tế lớn để làm đầu tàu?
Không, ở chỗ này chúng ta phải
nói cho công bằng. Không phải tất cả các nhà lãnh đạo của chúng ta đều muốn
kinh tế nhà nước là chủ đạo. Có những động cơ hơi khác nhau trong câu
chuyện này. Có những người muốn khẳng định kinh tế nhà nước là chủ đạo,
nhưng cũng có những người muốn nền kinh tế của chúng ta trở nên chóng có
kích thước, cũng có những người muốn chúng ta phải có những đại diện kinh
tế để đối thoại. Bởi vì nói cho cùng một ông Thủ tướng hay một ông Chủ tịch
nước không thể đối thoại về những vấn đề kinh tế cụ thể được, mà phải có
các đại diện của nền kinh tế. Các tập đoàn được xem như là người đại diện
của một nền kinh tế.
Sự sốt ruột ấy thể hiện những
mục tiêu rất khác nhau, những khía cạnh khác nhau và những động cơ khác
nhau. Ở đây tôi không nói đến động cơ tiêu cực, tôi giả định rằng tất cả
mọi động cơ cá nhân hoặc tiêu cực không có trong câu chuyện này, để chúng
ta nói rõ xem sự phá sản của khái niệm này có là tất yếu không. Bỏ chuyện
tham nhũng đi, giả định rằng mọi chuyện đều trong sáng thì nó vẫn đổ vỡ
như thế.
Tức là sai lầm căn bản nhất
là nó bắt nguồn từ việc nóng vội và duy ý chí?
Đó là căn bệnh di truyền của tất
cả các nền kinh tế chuyển đổi từ nền kinh tế tập trung và bao cấp. Tất cả các nước có nền kinh tế chuyển đổi đều như thế
cả. Nước Nga là một bằng chứng khổng lồ về chuyện ấy, để đến mức cuối
cùng tổng thống Putin buộc phải làm một việc rất cực đoan là quốc hữu
hóa. Tức là chuyển đổi một cách cưỡng bức các chủ sở hữu để tái cấu trúc
lại các mặt thái quá của nền kinh tế Nga.
Còn nền kinh tế Trung Quốc
thì khác hơn so với nền kinh tế của chúng ta cũng như của các nước chuyển
đổi khác. Nền kinh tế Trung Quốc được dựa trên lớp dự trữ rất dày dặn của
1,3 tỷ con người. Nền kinh tế Trung Quốc về mặt định tính cũng có những
chất lượng cực đoan như thế, nhưng quy mô của sự cực đoan kinh tế Trung
Quốc không vượt quá sức chịu đựng của xã hội Trung Quốc. Nếu ý chí của
người Trung Quốc mà ứng dụng trên quy mô của xã hội Việt Nam thì chúng ta
"chết" ngay, và "chết" ở đây biểu hiện là chúng ta học
tập cách của một người khổng lồ trên một cơ thể gầy còm, mảnh mai như Việt
Nam.
Cả hệ thống chính trị phải
thức tỉnh và thống nhất về ý chí
Như ông nói thì sai lầm của
ta là đã nóng vội, duy ý chí khi cố tạo ra những tập đoàn kinh tế với quy
mô lớn, khi chúng ta chưa đủ thực lực. Vậy theo ông, ta có thể chữa được
sai lầm ấy không khi mà các tập đoàn đã vận hành theo một quỹ đạo, một
quán tính nhất định?
Tôi không nghĩ thế. Cái khó
nhất là sự thức tỉnh nên sẽ làm được nếu có ý chí thống nhất của Bộ Chính
trị trong việc sửa chữa các khuyết tật của giai đoạn vừa rồi của nền kinh
tế Việt Nam. Nếu tất cả các thành viên Bộ Chính trị thống nhất được ý chí
và hành động và nhận ra một cách cụ thể căn bệnh này thì việc chữa là
không khó.
Phải thấy rằng sự hình thành
các tập đoàn là do hệ thống chính trị tạo ra, còn sự phát triển méo mó của
nó thời gian qua là do sơ suất của hệ thống chính trị. Cho nên bây giờ để
khắc phục hiện tượng này chúng ta phải làm cho hệ thống chính trị không
sơ xuất nữa và thức tỉnh về những nguy cơ nghiêm trọng sắp tới.
Tôi sợ rằng cuộc đấu tranh để
sửa những khuyết tật của các tập đoàn kinh tế này sẽ còn gay gắt bởi vì
bây giờ chúng ta sẽ phải cưỡng bức để tái cấu trúc lại một trong những lực
lượng hùng mạnh nhất của đất nước chúng ta là các tập đoàn kinh tế. Bởi
vì lực lượng mà chúng ta thấy ghê gớm ấy hình thành bằng ý chí chính trị
và bây giờ phải cấu trúc lại nó cũng bằng một ý chí chính trị tương tự
như thế. Nếu ý chí chính trị không tương tự như ý chí chính trị đã tạo ra
nó thì chúng ta rất khó thắng trong cuộc chiến này.
Dẹp bỏ không thương tiếc bệnh
thành tích
Khi đã có sự thống nhất
chính trị, theo ông để chữa những sai lầm mà ông đã "định
danh", thì sắp tới phải điều chỉnh theo hướng nào?
Cần phải dẹp bỏ ngay lập tức
không thương tiếc, không do dự bệnh thành tích trong đời sống phát triển
kinh tế nói riêng và trong đời sống xã hội nói chung.
Bởi vì khi xã hội không còn
mù quáng chạy theo chủ nghĩa thành tích thì xã hội mới đủ tỉnh táo để
hoan nghênh, để vỗ tay cho những khuynh hướng đúng, hoặc để bài xích tất
cả những khuynh hướng sai. Bệnh thành tích là do ai tôi không biết, nhưng
dù truyền từ đâu thì xã hội cũng đã nhiễm cái bệnh ấy. Xã hội luôn có
thói quen đánh giá tất cả các cơ cấu của nhà nước hoặc của xã hội theo
tinh thần của thành tích.
Bệnh thành tích, không khí
thành tích là một môi trường tuyệt vời cho những ảo tưởng. Xã hội ảo tưởng
sẽ tạo ra môi trường khổng lồ để hình thành các bệnh tật kinh tế khổng lồ.
Cho nên, nếu không làm quang đãng lại môi trường tinh thần của xã hội thì
dù Đảng tích cực hay không tích cực đều không được đánh giá một cách
chính xác.
Và trong không khí nửa thức nửa
ngủ như vậy, con người buộc phải mù quáng, bởi vì nếu không mù quáng thì
sẽ chết bằng sự tỉnh táo. Làm thế nào để con người sống bằng sự tỉnh táo
chứ không chết bằng sự tỉnh táo, đấy chính là chìa khóa nằm trong việc dẹp
bỏ bệnh thành tích.
Bệnh thành tích có mặt ở mọi
lĩnh vực hoạt động của xã hội và có tội ác với tất cả các lĩnh vực hoạt động
của xã hội. Xã hội chúng ta cần phải tỉnh táo trở lại. Tất cả những chuyện
mà các bạn đặt ra với tôi là cơ hội để nhìn nhận nó, để khám nó và hội chẩn
nó, để dẫn tới một sự thống nhất chính trị trong việc giải thích các mặt ấy
thì mới có đủ năng lực để khắc phục được.
Cần phải thấy trước rằng nếu
tiếp tục như thế này thì sự đổ vỡ của các tập đoàn là tất yếu. Nhìn như
thế thì Vinashin là một mất mát tích cực để cảnh báo tai họa lớn hơn nhiều.
Nhưng để dẹp bỏ chủ nghĩa
thành tích thì theo ông nên bắt đầu từ đâu?
Bắt đầu từ việc đừng nói đến
nó nữa, bắt đầu từ nhiều việc, nhiều cách lắm. Bệnh thành tích của chúng
ta thể hiện ở nhiều khía cạnh lắm. Ví dụ, cái tượng to nhất, ngôi chùa to
nhất, hay cả chuyện mấy cái cổng chào v.v. Tức là muốn dẹp bỏ chủ nghĩa
thành tích thì trước hết phải nhận thức rất rõ về lợi ích. Tất cả những
người lơ mơ về lợi ích mới thích thành tích, còn những người nhận ra lợi
ích một cách cụ thể thì không cần thành tích.
Bệnh thành tích không phải
thời nay mới có mà nó là một sản phẩm của lịch sử. Vấn đề là liệu người
ta có sẵn sàng từ bỏ nó hay không?
Với mỗi thời đại chúng ta có
một kiểu chủ nghĩa thành tích, và tính chừng mực của bệnh thành tích được
thể hiện bằng việc nhận thức rằng trí tuệ xã hội đã đi đến đâu. Bệnh
thành tích là một công cụ để kéo dài sự nhập nhằng, nhưng nó chỉ dùng được
với những người không biết, chứ với người biết rồi mà vẫn sử dụng thì đấy
là dốt nát.
Cho nên, hãy nhận thức về sự
tinh khôn mà xã hội đã có đối với các trò chính trị, để những người tham
gia đời sống chính trị hiểu rằng phải dừng bệnh thành tích của mình tại
điểm nào là hợp lý. Xã hội muốn tạo ra được áp lực thì xã hội phải có áp
lực và phải có hàn thử biểu để chỉ áp lực. Công cụ để thể hiện áp lực
chính là báo chí.
Báo chí hãy tập trung chế giễu
mọi căn bệnh mà không chế giễu ai cụ thể cả. Đối với xã hội thì cái ác,
cái xấu phải được chỉ trích một cách công khai, đấy chính là đất tồn tại
của báo chí.
Trích: Tuần VN 27.7
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|